Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Một text chat

Nghia Nhan HN: Tổng Cục cảnh sát vừa mời một số báo lên thông tin thêm về sự việc Đỗ Hoài Phương Minh.
nhabaoduchien duc hien nguyen:
nói gì
nhabaoduchien duc hien nguyen: đuổi khỏi ngành à?
Nghia Nhan HN: 1.
chưa có báo cáo chính thức từ CA Đà Nẵng cũng như CA Bình Dương
Nghia Nhan HN:
2. tay thiếu gia đã có bản giải trình, theo đó có việc đỗ xe sai quy định. Tuy nhiên, chuyện nhỏ đã dẫn tới to tiếng với AN sân bay và nhân viên AN cũng không vừa. Còn cây kiếm chỉ là bị rơi ra khi sắp xếp đồ cope sau xe.
nhabaoduchien duc hien nguyen:
thế cái vụ bắn súng giành gái rồi ém nhẹm kỷ luật chắc cũng do vô tình thôi
nhabaoduchien duc hien nguyen:
tội nghiệp nó
Nghia Nhan HN:
3. Phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục Cảnh sát Phạm Văn Đức hôm nay đã có công điện gửi CA Đà Nẵng, Bình Dương yêu cầu giải quyết khẩn trương sự việc, đúng pháp luật, thông tin lại cho công luận.
Nghia Nhan HN:
4. Còn vụ bắn súng, hôm nay báo chí mới thông tin, nên TCCS cũng bất ngờ, ko nắm được gì.
nhabaoduchien duc hien nguyen:
hehe
nhabaoduchien duc hien nguyen:
sẽ còn bất ngờ nữa
Nghia Nhan HN:
tuy nhiên, Phó phòng CSGT Bình Dương được yêu cầu ra gặp báo chí có cho biết: sự việc xảy ra lâu, không nhớ chính xác. nhưng hồi đó kết luận là cướp cò, và đã kỷ luật
nhabaoduchien duc hien nguyen:
cướp cò bốn phát à?
nhabaoduchien duc hien nguyen:
mà thằng này k có quyền mang súng
Nghia Nhan HN:
Phóng viên Pháp Luật PL TP HCM hỏi lại: vậy súng đó ở đâu ra? có phải do đơn vị cấp không? mang súng trong lúc sinh hoạt vui chơi cá nhân có đúng không?
Nghia Nhan HN: không trả lời được, vì không nhớ, không nắm được
Nghia Nhan HN: vụ này, Cục trưởng C28 nói thẳng là rất bức xúc, xấu hổ. C28 yêu cầu Cục CSGT phát động phong trào phê phán hành vi của thiếu gia
nhabaoduchien duc hien nguyen:
chỉ riêng chuyện này đủ phá công sức của cả cuộc vận động
Nghia Nhan HN:
vì thế Bộ mới cay
Nghia Nhan HN: chắc chắn Bộ ko để yên

Phê đi bố!

Hồi giờ, ở cơ quan có nhiều người ra đi và rất nhiều người mới về.
Nhưng mỗi lần tuyển dụng, có rất nhiều người mới nên sự chú ý có bị phân tán. Còn ra đi, sự lưu luyến cũng không giống nhau.

Nhưng tới tin bác Ba Phi bảo vệ về hưu thì quả là chấn động. Mấy nàng thút thít nhớ bố trên blog, cánh đàn ông thiếu vắng một ông già thanh niên tốt bụng, biết lai rai và làm mồi ngon. Mở màn là một diễn đàn rôm rả trên blog của Thái Bình, tiếp đến là mấy phóng viên nữ.

Bác Ba về hưu, Bố sẽ về với má.
Những buổi trực báo sẽ không được ông già nấu cho những món vừa ngon vừa rẻ. Không có cơ hội khi chờ dàn trang xuống rủ chú Bình dụ bố làm một xị liu riu. Có chăng là lâu lâu đi ngang Gia Ray ghé vô vườn nhậu chơi với ổng.

Ngồi nhậu với ông già, hay dụ ổng kể chuyện hồi trai trẻ. Bố ba tự nhận là hoang đàng sớm. Mà nói chung bố hoang đàng thiệt.

14 tuổi bỏ Lạng Sơn phiêu dạt vô Sài Gòn rồi đi lính mấy chục năm , bạn bè chết hàng loạt mà Bố Ba cóc bị dính miểng.

Sau này Bố Ba chơi thân với mấy ông người Hoa ở Chợ Lớn, nghe đâu cũng ăn chơi đủ món ở Sài Gòn.

Nhà nghèo, đẻ một bầy con, sau 1975, được "động viên" đi kinh tế mới. Con cái lớn và có công ăn việc làm ổn định hết, nhưng tự thấy mình còn sức khỏe, ổng đi làm bảo vệ. Rượu uống ngày nửa lít, quanh năm suốt tháng chẳng bệnh tật gì.

Phóng viên thằng nào cũng khoái ông già. Nếu có một cuộc trưng cầu người dễ mến nhất, Bác Ba chắc chắn giành 100% phiếu.

Được thông báo đến tuổi hưu, ông già cũng chẳng buồn: "Bố gần bảy mươi, về là đúng rồi. tao sẽ đi học nghề cây cảnh, chắc chắn đủ tiền uống rượu quanh năm".

Ngạc nhiên một điều là ông già rất chừng mực trong mơ ước: Đi làm tới tuổi này còn khỏe, chỉ cần sống dăm năm nữa là ngon rồi! Sự chừng mực ấy khiến ông thấy thoải mái và sung sướng, khỏe mạnh.

Chiều nay lại trực báo và rủ rê: để hai thằng trẻ nó trực bảo vệ tối nay, bố con mình liu riu chút đi bố?
Xem xong trang báo, đã thấy ông quạt than nướng mấy con cá trê vàng (ông già phản xạ mua mồi cực nhanh và chuẩn).

Nửa tiếng sau thì bị ông già chính thức phê bình: " Mày uống rượu không bằng người ta súc miệng mà cũng bày đặt rủ!"

Những danh nhân này là ai?

TPHCM hiện có một số danh nhân không biết ở thời nào, nhưng lại được đặt tên đường.
Các bậc cao minh vui lòng giải thích cho thằng em tiểu sử một số ông sau đây nhé:
- Ông Trần Hưng Đạo B (bê) là ông nào? Đường mang tên ông này ở quận 5.
- Sư Vạn Hanh Nối Dài ở Quận 10 là ai? Nối dài cái gì? Đã là sư thì có sao xài vậy, hà cớ chi nối cho dài ra?
- Ba ông gồm Hoàng Hoa Thám ở Bình Thạnh, Hoàng Hoa Thám Tân Bình và ông Đề Thám ở Quận 1 có bà con gì với nhau không?
- Ông Trần Bình Trọng ở Gò Vấp có quan hệ gì với ông Trần Bình Trọng quận 5?
- Ông Cao Thắng không chỉ lãnh đạo khởi nghĩa mà hình như còn là một tay chế tạo súng nổi tiếng trong những ngày đấu kháng Pháp. Ông này cũng có tên Cao Thắng Nối Dài. Nối cái gì? Thương tích ra sao mà phải nối?

Em cũng được ăn học vài chữ. Nhưng chưa biết mấy ông trên trong sử sách. Nhờ quý vị ai biết chỉ dùm!

Thằng ngồi máy lạnh và thằng lội nước lũ

Sáng nay bác Nguyễn Thế Thịnh, Trưởng VP Đại diện báo Thanh Niên tại Đà Nẵng nổi điên lên với Tòa soạn của bác ấy. Lý do là một bài viết của Kiến Giang do bác Thịnh chỉ đạo và đặt bài đã biến thành hai dòng trên báo.

Để có bài viết ấy, Kiến Giang đã chìm cả xe máy trong dòng lũ. Trong khi đó những tay ngồi máy lạnh ở Cống Quỳnh cắt cụt bài của con người ta.

Bác Thịnh (trong phút nóng giận) đã vừa chửi tụi Tòa soạn, vừa nói với Kiến Giang thế này:

- Người ngồi máy lạnh bao giờ cũng suy nghĩ khác người lội nước lũ. Tụi nó mà thông cảm được với ta mới là chuyện lạ.

Bố Cu Hưng qua nhà chơi nghe chuyện, mới nói với bác Thịnh rằng:

- Theo ý của em, có thể Tòa soạn và phóng viên đã không gặp nhau trong quan điểm xử lý thông tin. Nhưng chắc chắn không có một thằng Tòa soạn nào muốn tờ báo ngày mai dở đi. Báo xuống tiara chừng vài trăm tờ là thằng Tòa soạn đã nhót lòng rồi. Vì cả cơ quan nhìn vào và xỉa xói nó.

Rất nhiều thằng ngồi máy lạnh đã từng đi lội nước lũ và vẫn còn muốn tiếp tục đi lội nước lũ.

Bức xúc của thằng lội nước là chính đáng, nhưng phán thế e rằng oan cho mấy thằng ngồi máy lạnh!

Sau đó lật Thanh Niên hôm nay ra. Phải công nhận là Tòa soạn Thanh Niên đã có gắng tối đa để huy động và cập nhật thông tin về thiên tai ở các vùng miền đến trước giờ in, sinh động và nhiều hình ảnh.

Bố cu Hưng cũng từng làm phóng viên lội nước lũ và cũng từng chửi bọn máy lạnh. Nhưng sau này ngồi máy lạnh mới thấy cái khổ riêng. Cái chính là đừng vì nóng giận mà quy chụp nhau.

Mỗi trang báo, chỉ chứa được tối đa 1900 chữ như cách trình bày hôm nay (nhiều ảnh và tiểu tựa), Tòa soạn Thanh Niên hôm qua chắc cũng phải vắt sức chọn lọc và gọt từ hàng chục ngàn chữ gửi về.

Nếu tối qua, với diện tích trang bao chừng đó, yêu cầu đảm bảo thông tin trên diện rộng như thế, với áp lực giờ in và phát hành không được trễ, với một núi thông tin cần xử lý. Chắc Bố cu Hưng hay bác Thịnh cũng sẽ chọn giải pháp xử lý như Tòa soạn Thanh Niên trên số báo hôm nay.

Những cô gái

Hồi đó, Bố Cu Hưng rất ghét đi công tác bằng xe khách. Hiếm xe chất lượng cao, đi xe khách vừa chậm, vừa chật. Cỡ 300 km thì cứ một mình một xe máy mà bon. Đà Lạt, Cà Mau, Tân Châu, Hồng Ngự, Mộc Hóa...

Tối chuẩn bị hành trang rồi làm một xị. Ba giờ sáng thức dậy mặc áo khoác và đội mũ bảo hiểm rồi lên đường. Tiện quán thì ăn, tiện chỗ thì nghỉ. Cũng có khi lang thang lâu hơn số ngày dự kiến, chủ yếu là kiếm đề tài thâm canh báo Xuân để bán cho các báo.

Đi lang thang, ở lang bạt dọc đường cũng có cái hay của nó. Thỉnh thoảng lại được ngắm con gái đẹp. Con gái miền tây, nhiều cô đẹp quá chừng mà không mặc áo hai dây, chỉ bận bà ba. Nói gì cũng cười, dạn lắm thì cũng chọc ghẹo lại chút chút.

Có lần đi ô tô cơ quan về Trà Vinh. Dọc đường về gần tới Phà Mỹ Thuận thì ghé uống nước. Cô chủ vựa trái cây bên cạnh đẹp quá trời. Bèn bảo bác Mừng lái xe thôi bác về trước, con ở lại làm cái đề tài này mai về. Bác Mừng nhìn cô chủ vựa, nheo nheo con mắt, nói ờ tao thấy đề tài này hay quá, mày ở lại đi.

Đi Hà Nội ba năm về lại ghé qua Mỹ Thuận, phà xưa nay đã xây cầu. Vựa trái cây giải tỏa mất tiêu. Chắc cái đề tài ngày xưa giờ thằng khác viết thành bài mất rồi. Nhớ thiệt nhớ!

Hồi đi Mộc Hóa viết về mấy ông hai lúa đi kiện. Sau lại về Mộc Hóa với Đức Thọ, có cô chủ quán nước gần cầu Mộc Hóa. Không biết Thọ nó nói sao mà giờ lâu lâu về ăn giỗ, cô chủ quán cứ hỏi thăm nó hoài, không chịu đi lấy chồng! Nghe em hỏi thăm thằng Thọ, Bố cu Hưng vừa tức, vừa không nỡ nói em ơi Thọ nó đi lấy vợ rồi!

Đi công tác Cần Thơ với Thái Bình và Nguyễn Tập, cũng có cô chủ quán nước bên Bắc Bình Minh. Thằng Bình tán đúng một buổi bằng cách uống hết ba trái dừa với mấy ly cà phê. Em hỏi nó sao uống nhiều, nó tám uống nhiều để ngồi lâu nhìn em. Chừng em bắt đầu cảm, nó nói thiệt anh là nhà báo, em cho anh lên sân thượng rồi em giăng dây phơi quần áo, anh núp quay phim mấy chú nhân viên phà ăn chặn tiền xe khách. Bài thành công, không biết cu Bình có nhớ gì cố nhân không.

Nhớ hồi đi Sa Đéc năm 1996. Công tác phí ngày hai chục, lương tháng bốn trăm rưỡi. Mới chân ướt chân ráo vô nghề không quen ai, túi cạn tiền. Buổi chiều xong việc ra Nha Mân đón xe không có, bèn hỏi đại cô chủ ghe trái cây cũng đang ngồi đó, có cho ngủ nhờ không. Ai dè cô đồng ý cái rụp, tối đó còn có nồi cháo vịt xiêm nhậu với ông già và anh cô nữa.

Nhưng rồi nghỉ báo Pháp Luật một năm, giờ quên mất cái cù lao nhà cô ở ngã ba sông Sa Giang tên là cù lao gì. Mười năm, chắc cô đi lấy chồng mất rồi.

Anh em mình đàng hoàng quá, càng nghĩ lại càng thấy cảm phục. Phải mà lăng nhăng giờ chắc cũng có nhiều trạm nghỉ dọc dường với những thằng cu con chủ quán, thấy khách vào cứ gọi: "Má ơi, ba về nè!".

Phải không hả chú Bình, chú Thọ?