Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Tuổi Trẻ & câu chuyện của Đoàn

Là một nhà báo, Bố cu Hưng nể phục Tuổi Trẻ. Là bạn đọc, tôi yêu quý nó. Và chắc rất nhiều người cũng có tình cảm như thế. Vì vậy, dễ hiểu khi thời sự nhân sự của tờ báo này thu hút được sự quan tâm rộng rãi từ chính giới, báo giới và dư luận quần chúng.

Đó là nơi Bố cu Hưng đã vào nghề, ba năm cộng tác và một thời gian tập sự sau cuộc thi tuyển phóng viên hồi 1996.

Tuổi Trẻ thật sự là tờ báo trẻ về chất: Cộng sản, xông xáo, mạnh mẽ, sáng tạo, chuyên nghiệp và dũng cảm. Có câu chuyện rằng, nhà văn Thép Mới từng định nghĩa tờ báo này chỉ bốn từ: Đỏ, Trẻ, Sài Gòn. Và cho đến nay chưa có định nghĩa nào hay hơn. Nếu chỉ có Sài Gòn và chất Công sản thì là báo Sài Gòn Giải Phóng, nếu Đỏ, Trẻ mà không Sài Gòn thì ra Thanh Niên.

Đã có những giai đoạn, với những biến động nhân sự, có người nghĩ rằng tờ báo sẽ đi xuống, nhưng rồi nó vẫn đi lên, vẫn trẻ. Rất tiếc, đâu đó vẫn còn suy nghĩ chữ "trẻ" trong nick name của nó theo một chiều hướng khác, là trẻ về suy nghĩ.

Số báo hôm qua, tường thuật cuộc làm việc của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Tuổi Trẻ trích lời ông: “Một tờ báo lớn nhất của cả nước không còn mặc được cái áo của Thành Đoàn trước đây, Tuổi Trẻ không chỉ viết về đối tượng tuổi trẻ, thanh niên, mà là tất cả đối tượng khác; không chỉ xã hội, đời sống mà là những vấn đề chính trị nữa. Nó vượt quá tầm của địa phương rồi"
Ông còn nói: Nếu có gì sai mà để Thành đoàn chịu trách nhiệm thì oan và tội nghiệp các đồng chí quá.

Thực ra, Tuổi Trẻ đã "mạnh" hơn Thành Đoàn, cả về sự ảnh hưởng cũng như tính chuyên nghiệp.Việc điều động ông Lê Văn Nuôi từ vị trí Bí thư Thành Đoàn về làm Tổng Biên Tập, là sự nghiễm nhiên thừa nhận vị trí "cao hơn Thành Đoàn" của tờ báo này. Bất luận các khái niệm về mặt tổ chức.

Dĩ nhiên, đấy lời của ông Kiệt
Nhưng không nói ra thì người đọc đều hiểu khi duyệt đăng bài này, lãnh đạo Tuổi Trẻ đã hết sức cân nhắc. Khuynh hướng tường thuật đã công khai thái độ của Tuổi Trẻ trước những dự kiến thay đổi nhân sự tờ báo.

Tổng biên tập Lê Hoàng nói: “BBC đã đưa tin, các blog đưa nhiều ý kiến. Họ nêu: đây có phải là việc làm giảm đi tính chiến đấu của tờ báo?”. Ông cho rằng báo Tuổi Trẻ đến nay tiếp tục khẳng định tính dấn thân của tờ báo. Nếu báo Đoàn mất đi tính dấn thân thì không còn tham gia sự phát triển, đấu tranh góp phần phản biện cho các vấn đề dân chủ, minh bạch, công khai. Và tính dấn thân đó cũng chính là chất đoàn.

Vấn đề đặt ra ở đây, là Thành Đoàn và tổ chức Đoàn nói chung phải thay đổi cho phù hợp với tình hình mới, với vai trò thủ lĩnh thanh niên, chứ không phải là dùng những biện pháp tổ chứcđể chứng minh vai trò chủ quản.

Đôi nạng gỗ và vụ án giết người

1.

Còn sáu ngày nữa, phiên tòa sẽ mở.
Cô gái học sinh có khuôn mặt bầu bĩnh, mắt to đến Tòa soạn trên đôi nạng gỗ năm nào, nhờ trợ giúp trong một vụ án hiếp dâm mà em là nạn nhân. Nay đứng trước vành móng ngựa về tội giết người.

Một buổi chiều, nhận được điện thoại từ Ban công tác Bạn đọc báo Phụ Nữ TPHCM, họ muốn đồng nghiệp phối hợp trong một ca tư vấn. Nạn nhân là một cô bé tật nguyền học sinh lớp 12 ở Đồng Tháp. Hai chân bị teo từ nhỏ do sốt bại liệt. Khổ nỗi, trái tim thì không chịu tật nguyền. Cô bé yêu một chàng công tử học cùng lớp, con chủ tiệm vàng .

Trước mùa thi cuối thời học trò, nhân sinh nhật chàng công tử, đám bạn rủ nhau qua Vĩnh Long chơi. Em đã thức cả đêm để chuẩn bị cho món quà tặng bạn.

Điều không thể ngờ, sau chầu nhậu, thằng công tử giả say đi thuê phòng trọ, cả đám bạn trai của nó dìu về. Em hốt hoảng chạy đi mua dầu xức cho bạn. Cửa phòng chốt lại sau lưng, đôi nạng gỗ bị giấu. Lần lượt từng thằng khốn đang là học sinh 12 thay nhau làm nhục cô bạn mình. Tỉnh dậy sau cơn say, cả bọn bỏ trốn.

Công an tỏ ra thờ ơ. Câu trả lời duy nhất là chưa tìm ra thủ phạm.

Sau khi nhờ các chuyên gia tư vấn tâm lý cho em qua cơn sốc, Báo Phụ Nữ chuyển ca này sang Pháp Luật TPHCM nhờ tư vấn pháp luật. Em đã có thể bình tĩnh kể lại sự việc với hai luật sư của báo. Tôi khuyên em trở về, báo sẽ cử phóng viên về tận nơi, nhưng việc giúp đỡ để tìm lại sự công bằng sẽ không thực hiện được nếu không có em. Các luật sư và mấy phóng viên góp lại gửi em chút tiền lộ phí

Khuya, nhận được điện thoại của một chủ khách sạn trên đường Lê Hồng Phong: "Có một cô gái bị tật đang thuê trọ, có những biểu hiện bất thường. Cô ấy làm rơi một danh thiếp của anh nên tôi gọi cho anh!".

Đến nơi, thấy em như người mất hồn. Mở tủ thấy một vỉ thuốc ngủ và một lưỡi lam. Điện cho phóng viên Thanh Mận nhờ đến khuyên giải. Sáng hôm sau đến khách sạn đưa em ra bến xe rồi về.

2.

Hai năm sau.

Một lần online, có một cái nick lạ hoắc xin add. Ra là em, em nói vẫn ở SG, đang nhập liệu cho một tiệm đánh máy thuê ở Gò Vấp. Ngạc nhiên, nhưng vẫn nghĩ dù sao cô ấy cũng tìm được một nghề. Em cho số di động, bảo rằng khi nào rỗi sẽ gặp lại.

Vẫn có cái gì đó nghi ngờ. Nhập nick em vào google và search thử. Đường link dẫn đến một forum trong đó có kẻ đưa cả tên, số điện thoại và giá cả cho mỗi lần đi khách. Chúng nói rõ "con nhỏ tật nhưng có khuôn mặt ưa nhìn". Số điện thoại chính là số em đã cho.

Lập một cái nick mới, vào chat và hẹn gặp.
Em khóc và xin lỗi. Nói rằng không mặt mũi nào trở về quê, xin làm cho tiệm đánh máy nhưng chỉ ít ngày bị đuổi. Tối đó em lên mạng rao tình.

Túi cạn tiền, bệnh không có tiền chữa, tiền thuê nhà cũng cạn khiến em hom hem rất nhanh. Giúp em được chút tiền chữa bệnh và nghĩ đến việc tìm giúp một công việc.

Một phóng viên Tuổi Trẻ tình cờ biết em đã giúp em việc làm thu ngân ở một quán cà phê. Nhưng chỉ vài tháng, sau một lần cãi vả với bà quản lý, em lại ra vỉa hè.

Một buổi trưa, chủ nhà trọ của em gọi nói em tự tử. Vết cắt tĩnh mạch được phát hiện ngay nên em không chết. Lại cùng Thanh Mận chạy qua giữa trưa, gửi tiền nhờ chủ nhà trọ chăm sóc. Mận liên hệ với trung tâm hỗ trợ người tàn tật. Hẹn em một tuần sau chuyến công tác về, em hoàn tất hồ sơ, anh và chị Mận sẽ xin hộ việc làm. Mong rằng những ngày khổ sở và sa ngã sẽ qua, sẽ đi học bổ túc để lấy tấm bằng trung học....

Hôm sau lên đường đi công tác. 2 giờ sáng mùng một tết dương lịch đang ở Hạ Long thì nhận được điện thoại từ công an Bình Thạnh: "Cô T. cố ý gây thương tích cho người khác và bị bắt. Nạn nhân bị hắt một ca a xít lên đầu, hỏng một mắt, được đưa vào Chợ Rẫy trong tình trạng rất nguy kịch".

Sau khi lấy lời khai ban đầu, công an cho phép em sử dụng điện thoại. Câu chuyện chắp nối giữa tiếng khóc: Em yêu một anh chàng bảo vệ siêu thị, bị lợi dụng cả tình cảm và tiền bạc. Mấy ngày trước em phát hiện ra anh này có người yêu mới. Không còn niềm tin, mất hẳn chỗ dựa tinh thần, mặc cảm tật nguyền và bị cuộc đời hắt hủi nên em muốn làm anh ta xấu đi. Để trả thù và để giữ anh ta cho riêng mình.

Cho đến giờ này, em vẫn chưa biết nạn nhân của mình đã chết. Phần da bị tàn phá, phổi nhiễm trùng. Anh ta qua đời sau một tháng nằm viện.

Bà mẹ nghèo ở quê được vào thăm con, gom góp bán tháo đồ đạc được mấy triệu đồng, đến nhà anh chàng kia quỳ lạy. Ít chữ, bà không thể viết mọt lá đơn xin cứu xét.

Một ca a xít lên vùng mặt thì chỉ có thể là tội giết người.Và quả nhiên CA đã thay đổi tội danh thành tội giết người.

Nói với anh bạn Luật sư, anh nhận lời bào chữa miễn phí. Nhưng cố gắng lắm thì cũng chỉ có thể giảm khung, khỏi mức chung thân hoặc tử hình khi chiếu cố đến hoàn cảnh và trạng thái tâm lý. Mười năm nữa, ra tù, đôi nạng gỗ ấy đi về đâu?

Cô gái với đôi mắt to, gương mặt bầu bĩnh và đôi nạng gỗ.
Cô học trò nạn nhân của những con thú trạc tuổi mình.
Cô gái lên mạng rao bán mình.
Cô gái yếu đuối, cùng quẫn mấy lần tìm đến cái chết.
Cố gái đổ mọi hận thù vào ca a xít, tự biến mình thành kẻ giết người!

3.

Sẽ không có một đoạn kết hay bài học gì cho entry này. Người viết chỉ muốn kể lại một câu chuyện.
Hôm qua anh bạn luật sư gọi thông báo lịch xử. Anh ta đã vào Chí Hòa gặp em. Em nói muốn gặp tôi ở phiên tòa để cám ơn và để nói lời xin lỗi tôi và cả anh đồng nghiệp báo Tuổi Trẻ.

Có nên đến gặp em ở phiên tòa không?
Để làm gì?

Buồn!

(Sau khi viết entry này, BCH nhận được tin vụ án hoãn xử để điều tra lại. Vậy là thgian tạm giam sẽ dài thêm)

Ngồi trước máy tính, nhà báo Huy Đức thấy gì?


Từ trái qua: Bố cu Hưng, nhà báo Huy Đức, Nhà báo Vũ Mạnh Cường (Phó TBT báo Lao Động) và chị Vân An (Cục báo chí) tại Hội thảo sáng nay ở Sofitel Plaza. Ảnh: Uhm A Hum

Chuyện khó hiểu ngày hôm qua

Hôm qua có chuyện rất ალჟირი აფ!

Thật khó hiểu!

Lý do là Bố cu Hưng რიკის კონტინენტის ერთ-ერთი mà chẳng hiểu tại sao lại უდიდე như thế სი ქვეყანაა, hỏi ra thì mới biết. Sự thật là რომელიც ჩრდილოეთ აფრიკაში, მაროკოსა და ტუნისს შორის მდებარეობს. ფართობი.

Bực mình quá nên ტერიტორიის უდაბნოს უჭირავს. ალჟირი აფრიკის კონს ერთ nhưng vẫn cứ -ერთი უდიდესი ქვეყანაა, რომელიც ჩრდილოეთ აფრიკაში.

chuyện sẽ chẳng đến nỗi მაროკოსა და ტუნისს შორის მდებარეობს. ფართ80% უს უჭ. რეობს. ფართობი. Tức chết đi được!

Theo bạn thì vì sao ირავს lại დობიაბნო như thế mà không là ტინენტი?

Ai biết vui lòng comments chỉ dùm đi!

Đa tạ!

"Bo xì" bạn Thiếu úy Đỗ Hoài Phương Minh

Cục C.28 (Cục chính trị, Tổng cục cảnh sát) đã chính thức phát động phong trào toàn lực lượng cảnh sát giao thông tẩy chay hành vi của Thiếu úy Đỗ Hoài Phương Minh.

Xem lại một chuỗi phản ứng của những người có trách nhiệm, thấy rất buồn cười.

Đầu tiên, là chuyện nhỏ như con thỏ của một thằng cu có bố làm to, ứng xử bố lếu bố láo, mất văn hóa, phô trương và hợm hĩnh. Lẽ ra cấp trên phải đình chỉ công tác ngay, đồng thời bố nó phải lôi thằng cu Thiếu úy con giời về nhà cho mấy bợp tai vì làm xấu gia phong.

Thứ hai, hình như đã có một vận động hành lang để sau đó ông Võ Tương, Phó Công an quận Hải Châu dọn đường xử lý hành chính, rằng kiếm không phải là kiếm vì không có nhãn mác chứng nhận đấy là kiếm. (Nhân đây nhiệt liệt tấm tắc khen cái tít trên báo Thanh Niên, nghi là của bác Nguyễn Thế Thịnh).

Thứ ba là khi báo chí xới chuyện lên, lẽ ra lãnh đạo Bộ Công an phải phản ứng tức thì bằng cách chỉ đạo đình chỉ công tác, trị cho nó một mẻ để giữ thể diện và dẹp an dư luận. Thì đằng này cả một bộ máy ban bệ Vụ, Cục, Tổng Cục, Bộ, Quận, Huyện, Tỉnh đã nặng về thủ tục và vụng về trong tham mưu lẫn điều hành.

Nói chung, cơ quan hành chính của ta chưa ý thức được tầm quan trọng của công tác PR. Theo như thông tin trên Tuổi Trẻ hôm nay thì thằng thiếu gia này đã phá tanh bành cái công sức của cả lực lượng bỏ ra làm event nhân ngày thành lập ngành Công an Nhân dân 19-8. Cứ cái đà này, mai mốt có đại công tử nào đó trong ngành quậy thì lại phát động tẩy chay tiếp hay sao?

Theo tôi, việc mà C.28 Bộ Công an cần tham mưu cho lãnh đạo Bộ làm ngay là:

Phân tích ngay thực trạng dựa thế dựa quyền, hỗn láo với dân, sống xa hoa phô trương đang tồn tại trong một bộ phận cán bộ chiến sĩ. Tìm ra nguyên nhân và trị thẳng tay. Văn bản này cần quán triệt trong toàn lực lượng.

Về tổ chức, phải học tập các ngành khác. Tức phải biến C.28 thành một cơ quan tham mưu với khả năng PR thật tốt để xử lý tình huống. Chứ cú này mà xử vụng như thế thì những cú sau biết trở tay làm sao đây.

Người lớn bảo là tẩy chay. Trẻ con khi nghỉ chơi với ai chúng gọi là "Bo..o xì".
Cả ngành vận động tẩy chay hành vi của Thiếu gia chẳng khác nào sắp cả hàng quân và hô: Tất cả.... nghiêm! Một , hai, ba...... Bo...o.. xì bạn Đỗ Hoài Phương Minh!