Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

VN tăng cường an ninh biên giới phía Bắc

VN tăng cường an ninh biên giới phía Bắc Tin cho hay Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng vừa có cuộc họp với 12 tỉnh biên giới phía Bắc nhằm thúc đẩy công tác bảo vệ chủ quyền biên giới. Báo Nhân dân đưa tin Hội nghị Tăng cường An ninh Biên giới Đất liền, Bờ biển vừa được tổ chức sáng thứ Tư 10/08 tại TP Sapa, tỉnh Lào Cai.
(Việt Nam có 12 tỉnh biên giới phía Bắc)

Một ngày trước đó, Bộ Quốc phòng Trung Quốc xác nhận quân đội nước này đã có tập trận ở Khu Tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, dọc đường biên với một số tỉnh phía Bắc của Việt Nam, nhưng nói đây chỉ là hoạt động thường niên. Tuy thời điểm của cuộc tập trận do Quân khu Quảng Châu tổ chức không được thông báo rõ, nhưng nó cũng làm dấy lên đồn đoán trên các trang mạng của Trung Quốc về một sự "huy động lực lượng" quy mô lớn trong bối cảnh đang có căng thẳng Trung-Việt quanh vấn đề chủ quyền tại Biển Đông. Không rõ cuộc họp của lực lượng biên phòng Việt Nam có liên quan gì tới hoạt động của nước láng giềng hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Bản tin ngắn trên báo Nhân dân, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam, cho hay hội nghị do Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng tổ chức có sự tham gia của "12 tỉnh, thành phố có biên giới đất liền, bờ biển ở phía Bắc là: Lào Cai, Lai Châu, Sơn La, Điện Biên, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, Hải Phòng, Thái Bình, Nam Định và Ninh Bình". Thế trận biên phòng toàn dân

Được biết Trung tướng Trần Hoa, Tư lệnh Bộ đội Biên phòng, đã có bài phát biểu tại hội nghị, trong đó ông nhấn mạnh "tầm quan trọng của công tác bảo vệ chủ quyền biên giới" và sự phối hợp giữa lực lượng biên phòng và chính quyền các địa phương.
Thông điệp của bộ đội biên phòng là trong thời gian tới, trọng tâm sẽ được đặt vào việc "tập trung xây dựng thế trận biên phòng toàn dân vững chắc, đảm bảo an ninh-trật tự biên giới quốc gia". Lãnh đạo bộ đội biên phòng Việt Nam nói chủ trương của lực lượng vẫn là "giữ vững ổn định chính trị, quan hệ tốt với các nước láng giềng, xây dựng đường biên giới hoà bình, hữu nghị, cùng phát triển".

Bảy tỉnh phía Bắc của Việt Nam có biên giới đất liền với các tỉnh Vân Nam và Quảng Tây của Trung Quốc. Ngoài ra, một số tỉnh có biên giới trên biển với Trung Quốc và biên giới đất liền với Lào. Cuối tháng trước, Đoàn đại biểu cấp cao Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng Việt Nam do Trung tướng Chính ủy Võ Trọng Việt dẫn đầu, đã có chuyến công cán tại Quân khu Quảng Châu và Vân Nam (thuộc Quân khu Thành Đô) của quân đội Trung Quốc.

Việt Nam phản đối TQ thăm dò ở Biển Đông

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam nói việc Trung Quốc thăm dò dầu khí ở phía Tây Hoàng Sa là 'vi phạm chủ quyền' của Việt Nam.




(Pic:Việt Nam đã nhiều lần phản đối hoạt động của Trung Quốc tại Biển Đông)

Thông tin trên website của Bộ Ngoại giao dẫn nguồn Tân Hoa Xã loan tin hôm 02/08 rằng Trung Quốc và Pháp đã sử dụng tàu thăm dò địa chấn Tan Bao Hao "tiến hành đo đạc, khảo sát khoa học từ vùng biển phía Tây quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa) tới phía Bắc quần đảo Nam Sa (Trường Sa)".
Việc thăm dò đo đạc được nói đã diễn ra từ 13/06-30/07. Một tuần sau khi Tân Hoa Xã đưa tin, bà Nguyễn Phương Nga, người phát ngôn Bộ Ngoại giao tại Hà Nội, phát biểu: "Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp phía Trung Quốc nêu rõ quan điểm của Việt Nam". Bà nói Việt Nam "phản đối các hoạt động của phía Trung Quốc vi phạm quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam" và đã yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay và không để tái diễn các hoạt động tương tự . Bà Nguyễn Phương Nga không nói rõ cuộc tiếp xúc để phản đối và 'nêu rõ quan điểm' diễn ra khi nào. Gần đây, đã nhiều lần Việt Nam phản đối các hoạt động của Trung Quốc tại Biển Đông và ngược lại. Biểu tình chống Trung Quốc Đợt phản đối mạnh mẽ nhất là hồi cuối tháng Năm, đầu tháng Sáu năm nay, khi tàu Trung Quốc bị nói đã có hành động gây hấn, cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của PetroVietnam.

Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam nói "ba tàu hải giám của Trung Quốc đã vi phạm lãnh hải của Việt Nam, uy hiếp và phá hoại thiết bị của tàu thăm dò địa chấn Bình Minh 02" của hãng này hôm 25/05.
Lúc đó Việt Nam cũng lên tiếng phản đối Trung Quốc vi phạm chủ quyền và yêu cầu không tái diễn, trong khi Trung Quốc phản bác rằng Việt Nam đã thăm dò và khai thác dầu khí tại khu vực Biển Đông thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Dường như các sự phản đối qua lại qua con đường ngoại giao giữa hai bên không làm dư luận trong nước hài lòng. Hôm 05/06, người dân Hà Nội và TP Hồ Chí Minh đã xuống đường biểu tình phản đối chính sách của Trung Quốc tại Biển Đông. Dù bị ngăn cản, hoạt động biểu tình đã xảy ra thêm nhiều lần nữa tại Hà Nội, trong khi chỉ được thực hiện thêm một lần ngắn ngủi hôm 12/06 tại TP Hồ Chí Minh. Trung Quốc cũng đã chính thức yêu cầu Việt Nam 'định hướng dư luận', nói cách khác là không đăng tải các thông tin khuyến khích việc phản đối Bắc Kinh và kêu gọi biểu tình.

Việt Nam Tìm kiếm sự Trợ giúp của Google,Yahoo!

Việt Nam Tìm kiếm sự

Trợ giúp của Google,

Yahoo!Nhằm kiểm soát

các Blogger:Theo các

Tin tức Cho hay

Hãng thông tấn Pháp AFP

Ngày 3-12-2008

Việt Nam cộng sản muốn hai gã khổng lồ về Internet là Google và Yahoo! giúp họ chỉnh đốn tình hình hoạt động blog đang rất năng động và gây nhiều ảnh hưởng hiện nay, theo truyền thông nhà nước cho biết vào hôm qua thứ Ba, và chấm dứt “những thông tin không đúng đắn” được đưa lên mạng trực tuyến.

Chính phủ sẽ thông báo những quy định mới trong tháng này, nhấn mạnh rằng các trang weblog phải được sử dụng như là những cuốn nhật ký cá nhân trực tuyến, không được coi như những cơ quan ngôn luận [organ] để gieo rắc những quan điểm về đời sống chính trị, tôn giáo và xã hội, theo trích dẫn từ các quan chức cao cấp của nhà nước cho biết.

Những điều chỉnh này nhằm “tạo nên một cơ sở pháp lý cho các blogger và các cơ quan liên quan để khắc phục những biểu hiện vi phạm trong lĩnh vực hoạt động blog,” theo lời Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn, được tờ nhật báo Thanh Niên trích dẫn.

Bộ “sẽ liên hệ với Google và Yahoo! để hợp tác tạo nên môi trường tốt nhất và lành mạnh nhất cho các blogger,” ông cho biết thêm.

Những dự tính này đi liền theo sau việc bỏ tù hai năm rưỡi blogger nổi tiếng Điếu Cày — với tên thật là hoàng Hải — vào tháng Chín, dựa vào tội danh trốn thuế. Phiên tòa xem xét kháng cáo của ông được dự tính diễn ra vào thứ Năm, theo các cán bộ tòa án cho biết.

Tổ chức bảo vệ các quyền lợi báo chí Nhà Báo Không Biên Giới [Reporters Without Borders] đã lên tiếng công kích rằng ông Hoàng Hải đã bị trừng phạt vì đã chỉ trích những yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với các quần đảo trên Biển Đông và đã kêu gọi tòa án “hãy tuyên bố trắng án nhà bất đồng chính kiến trên mạng ảo này.”

Vấn đề lãnh thổ được nhìn nhận như có tính nhạy cảm cao độ theo cách của chính quyền Việt Nam và Trung Quốc.

Phạm vi ảnh hưởng của giới blogger Việt Nam đã bùng nổ trong những năm gần đây, từ những trẻ em đi học cho tới các biên tập viên báo chí tự do chia sẻ những suy nghĩ của mình theo một phương cách không thể có được trong hệ thống truyền thông do nhà nước kiểm soát.

Hầu hết những người sử dụng đều chỉ tán chuyện phiếm quanh những vấn đề về lối sống và mang tính riêng tư, song một số người viết trên mạng trực tuyến đã đi chệch vào những phạm vi chính trị nhạy cảm và đã phải gánh chịu thái độ tức giận tột bậc của các giới chức thẩm quyền, với một số blogger, kể cả Điếu Cày, đã kết thúc trong nhà tù.

Giám đốc Trung tâm An ninh Mạng Internet Bách Khoa của nhà nước Nguyễn Tử Quảng, vào tháng trước đã cho biết là theo bản dự thảo những quy định đang được thảo luận, thì những người vi phạm có thể phải đối mặt với các mức phạt 12.000 đô la và lên tới 12 năm tù giam.

“Đây đúng là một mình phạt nghiêm khắc song hoàn toàn thích hợp đối với những ai cố tình đưa ra những thông tin sai lạc về tôn giáo, hệ thống chính trị, nhà nước và chính phủ Việt Nam,” theo lời ông Quảng được trích dẫn.

OpenNet Initiative, một mạng hợp tác bởi những chuyên gia đến từ các trường đại học Harvard, Cambridge, Oxford và các trường đại học khác, đã cảnh báo trong một bản báo cáo năm ngoái rằng Internet chính trị bị gạn lọc tại Việt Nam đang “phổ biến rộng khắp.”

“Chế độ gạn lọc của Việt Nam sắp xếp phân tầng nhiều lớp, nhờ vào không chỉ công nghệ máy tính mà còn cả những lời đe nẹt về trách nhiệm pháp lý, việc kiểm tra dựa vào nhà nước và tư nhân qua các hoạt động trực tuyến của những người sử dụng, và những sức ép không chính thức ví như sự trông nom giám sát của những người làm công hay những người sử dụng khác tại các quán cà phê Internet,” bản báo cáo nhận xét.


Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

————————-

theage.com.au

————

Vietnam seeks Google, Yahoo! help to control bloggers: reports

December 3, 2008 – 4:46AM

Communist Vietnam wants Internet giants Google and Yahoo! to help “regulate” the country’s flourishing blogging scene, state media said Tuesday, and stop “incorrect information” being published online.

The government will announce new rules this month, stressing that weblogs should serve as personal online diaries, not as organs to disseminate opinions about politics, religion and society, senior officials were quoted as saying.

The regulations aim “to create a legal base for bloggers and related agencies to tackle violations in the area of blogging,” said Information and Communication Deputy Minister Do Quy Doan, according to the Thanh Nien daily.

The ministry “will contact Google and Yahoo! for cooperation in creating the best and the healthiest environment for bloggers,” he added.

The proposals follow the jailing in September of the high-profile blogger Dieu Cay — real name Nguyen Hoang Hai — for two and a half years on tax fraud charges. His appeal hearing is set for Thursday, court officials said.

Media rights watchdog Reporters Without Borders charged that he was punished for criticising China’s claims over disputed South China Sea islands and called on the court “to acquit this cyber-dissident.”

The territorial issue is seen as highly sensitive by the Vietnam and Chinese governments.

Vietnam’s blogosphere has exploded in recent years, with school children to newspaper editors freely sharing their thoughts in a way that has not been possible in the state-controlled media.

Most users have chatted about lifestyle and personal issues, but some online writers have strayed into sensitive political areas and incurred the wrath of the authorities, with several bloggers, including Cay, ending up in prison.

The director of the state-run Bach Khoa Internet Security Centre, Nguyen Tu Quang, last month said under draft rules being debated, violators could face 12,000-dollar fines and up to 12 years jail.

“This is quite a strict punishment but perfectly suitable for those who intentionally release incorrect information about religion, the political system, state and government of Vietnam,” Quang was quoted as saying.

The OpenNet Initiative, a collaboration by experts from Harvard, Cambridge, Oxford and other universities, warned in a report last year that political Internet filtering in Vietnam is “pervasive.”

“Vietnam’s filtering regime is multi-layered, relying not only on computing technology but also on threats of legal liability, state-based and private monitoring of users’ online activities, and informal pressures such as supervision by employees or other users in cyber-cafes,” the report said.

© 2008 AFP

Đảng viên hay Ông chủ

Góp ý dự thảo văn kiện đại hội Đảng X

Đảng viên hay Ông chủ?

(Thư ngỏ của một doanh nhân – cựu đảng viên cộng sản

-gửi GS Nguyễn Đức Bình)


TT – Tôi đã xúc động khi đọc bài của GS Nguyễn Đức Bình trên báo Nhân Dân và Tuổi Trẻ. Đó là một bài báo rất thẳng thắn, mạnh dạn nêu những vấn đề hết sức nhạy cảm từ một cựu lãnh đạo tư tưởng cao cấp của Đảng Cộng sản VN, đồng thời như một trong những cây bút lý luận của Đảng. Riêng việc ông không đồng ý để đảng viên được làm kinh tế tư bản tư nhân đã lôi tôi vào cuộc, muốn được tâm sự về cảnh ngộ của mình.

Vui với những điều mình làm được

Cách đây hơn sáu năm, tôi quyết định rời cơ quan nhà nước ra mở công ty tư nhân. Quyết định đó xuất phát từ cảm giác bức bối muốn được sống có ích, làm những gì mình hằng ấp ủ, được kiếm những đồng tiền thật sự sạch. Trong khi trước đó tôi luôn cho rằng mình hoàn toàn không hợp với nghề kinh doanh, nhưng cái cảm giác như một cầu thủ còn sung sức mà bao năm cứ phải đá “cuội” đã giúp tôi chiến thắng nỗi lo sợ sắp phải đối mặt với thương trường.

Suốt nhiều tháng chuẩn bị, rồi từ sau khi ra kinh doanh đến giờ, tôi đã sống như trong một cuộc đời khác, mà cho đến hôm nay vẫn thấy như mơ. Hằng đêm đi ngủ với cuốn sổ và cây bút bên mình, có khi tỉnh giấc, nghĩ một ý hay là tôi choàng dậy viết liền. Đi chơi cũng vậy, mỗi khi bạn bè góp ý hay nghi ngại, tôi cũng cố viết ra để về suy nghĩ.

Không phải chỉ vì tôi đã bỏ những đồng tiền cuối cùng chắt bóp được vào “canh bạc” này, mà chủ yếu là được cảm giác hoàn toàn thật, rằng mình chính là mình, không còn nói dựa ăn theo, không còn xoay xở tìm cách kiếm sống bằng những đồng tiền sao cho đỡ bẩn nhất…

Những nụ cười, lời khen ngợi của khách hàng, bạn bè như nguồn động viên vô giá mỗi khi gặp khó khăn. Nhưng ngược lại là một cảm giác cô đơn như một kẻ lạc loài. Nó còn khủng khiếp hơn vì tôi chưa hề dự liệu. Đó là tôi vốn được sinh ra trong một gia đình, dòng họ nội ngoại cứ như là làm “nghề” cán bộ – đảng viên “gia truyền”; quanh tôi, bạn bè, người thân đều là “người nhà nước”, là đảng viên.

Sáng chiều họ đi về với cơ quan, còn tôi chỉ quanh quẩn trong căn nhà cũng là trụ sở công ty. Mỗi khi gặp gỡ, người quen hay bạn mới thường hỏi những câu muôn thuở: “đồng chí công tác ở đâu, cơ quan nào?”. Tôi, khi cay nghiệt, lúc lại tự hào, mà nhẹ nhàng: “Tôi chỉ tư tác thôi”, còn trong bụng thầm nghĩ: “Tôi không còn là đồng chí của đồng chí nữa mất rồi”. Đôi khi vui, bạn bè tán thưởng: “Khi nào tao về hưu thì cho một chân nhé”. Thật chua xót! Họ nghĩ thương trường là chốn của những kẻ cùng đường hay sao?

Cùng với quyết định nghỉ công tác, tôi nhận giấy chuyển sinh hoạt Đảng về địa phương. Nhưng tôi đã không sinh hoạt Đảng từ đó đến nay (nên đương nhiên, dù chưa có thủ tục gì, giờ này tôi không còn là đảng viên nữa). Lý do chính: là một đảng viên, tôi không thể đồng thời là ông chủ, “bóc lột” sức lao động của công nhân, theo như lý luận của học thuyết Marx-Lenin, và đương nhiên đi ngược với lý tưởng của Đảng. Thậm chí tôi khác nào kẻ “nằm vùng” trong Đảng!

Tôi vững tâm hơn khi được sự ủng hộ của cha tôi, một lão thành cách mạng – cựu ủy viên BCH T.Ư đảng. Nói chính xác hơn thì ông rất ủng hộ việc tôi ra kinh doanh, nhưng không có ý kiến gì khi không thấy tôi về sinh hoạt cùng chi bộ hưu trí với ông. Một người chú trong họ – lúc đó là ủy viên BCT – có vẻ thận trọng hơn, ông im lặng trong một thời gian dài và rồi cuối cùng cũng vui vẻ thăm hỏi tôi “chuyện làm ăn” mỗi khi gặp mặt.

Mặc dù luôn bị mang cái “mác” bóc lột, nhưng tôi tự hào là vừa tạo được công ăn việc làm cho nhiều bạn trẻ, nhưng cũng vừa bằng con đường nào đó luôn tìm đến lý tưởng công bằng xã hội mà chủ nghĩa Marx nhắm đến với nhiều cách, trong đó có việc dần dần để tất cả nhân viên cùng tham gia cổ phần của công ty. Nghĩa là họ sẽ cùng tôi được tự bóc lột chính sức lao động của mình. Chúng tôi vừa là chủ, vừa là tớ.

Tôi chợt muốn khóc…

Năm 2002 tôi quyết định tự ứng cử đại biểu Quốc hội. Nghe tôi thưa chuyện, cha tôi hết sức ủng hộ. Bên giường bệnh, ông còn mời một vị đứng đầu trong MTTQTƯ đến hỏi ý kiến, rồi rất vui khi biết rằng từ nhiệm kỳ này khuyến khích hơn việc doanh nhân và cá nhân tự ứng cử.

Thế nhưng, ngay trong buổi hiệp thương vòng đầu, khi lý giải việc không tham gia sinh hoạt Đảng như nói ở trên, tôi đã bị nhiều ý kiến phản ứng dữ dội. Đơn giản là mọi người không chấp nhận cái kiểu “lý sự cùn” đó của tôi, mà theo họ như vậy thực chất tôi là một đảng viên mất phẩm chất, bỏ Đảng.

Cho đến hôm nay tôi vẫn không sao quên được cảm giác lúc đó. Đầu óc quay cuồng, mồ hôi ra như tắm. Tôi như bị lăng nhục, tựa một buổi đấu tố. Trước mặt tôi là những đảng viên trung kiên, họ nhìn tôi như kẻ lạc loài, một “con chiên ghẻ”. Tôi đã thất bại ê chề, và nhớ lại lời khuyên của người bạn có trách nhiệm trong việc tổ chức bầu cử: “Cậu đừng khai là đảng viên, khai là hỏng. Tay X cũng ra kinh doanh, vào từ khóa trước, là đảng viên mà nó lờ đi có khai đâu”. Tôi không nghe theo, nếu được làm lại từ đầu tôi cũng sẽ vẫn hành động như vậy. Bởi vì một trong những phẩm chất quan trọng nhất của một con người, một đại biểu của dân, một đảng viên là trung thực.

Sẽ có rất nhiều điều phải bàn quanh ý kiến “có cho đảng viên làm kinh tế tư bản tư nhân hay không”. Không thể đơn giản bằng một từ “không” hay “có” ở đây nếu như không đặt lại rất nhiều luận điểm quan trọng trong học thuyết Marx.

Nếu muốn, tôi có nên xin quay lại Đảng nữa không? Nếu quay lại thì tôi phải từ bỏ vị trí ông chủ, xin làm công nhân, nhân viên hay sao ? Có sự lựa chọn nào đau đớn hơn thế không ? Sẽ nảy sinh một luận đề mới: đảng viên và ông chủ ở hai đầu chiến tuyến. Vậy mà chúng tôi đang ngày càng được tôn vinh, có được ngày kỷ niệm cho mình, những doanh nhân làm giàu cho đất nước. Cũng là một nghịch lý phải không?

Còn một điều tôi muốn tâm sự thêm là cảnh ngộ của người dân thường yếu ớt hoàn toàn không có chỗ dựa chính trị, một khi làm ăn, kiếm sống sẽ phải khốn khổ đến đâu. Bởi vì chỉ nhìn vào bản thân mình, nào “con dòng cháu giống”, rồi được tôi luyện dạn dày qua những cơ quan quan trọng, mặc dù không dựa “ô dù cha chú” nhưng cũng có chút gì bóng vía để kẻ khác e dè.

Tôi cũng có những kinh nghiệm ứng xử với cán bộ đảng viên, có cả “lý luận chính trị” để tranh đấu, ấy vậy mà tôi cũng đã phải rất vất vả “chiến đấu” trên thương trường. Không phải tôi chiến đấu với đối thủ cạnh tranh, mà là với những điều phi lý từ chính sách, pháp luật và những người thực hiện.

Nhưng nỗi gian lao của tôi so với những người dân thấp cổ bé họng thật chẳng đáng gì (kể khổ ở đây mà phát ngượng). Trên thương trường, tôi chỉ là lính mới, họ mới thật sự là lính xung kích, là “đầu rơi máu chảy”. Họ chỉ mong tìm chỗ dựa, chí ít là của kẻ cùng cảnh ngộ. Đó có thể sẽ là những nhà tư sản có chân trong Đảng hay không?

Ngày vào Đảng, tôi đã không khỏi nghẹn ngào. Khi cất tờ giấy chuyển sinh hoạt Đảng vào tủ, mắt tôi ráo hoảnh. Nhưng hôm nay, góp ý cho Đảng sao tôi chợt muốn khóc… Thế hệ trẻ sẽ nghĩ gì khi những bậc cha chú, những người đã, đang là “đội quân tiên phong” dẫn lối đưa đường còn mải mê tranh cãi tìm con đường sao cho đến một ngày nào đó, cuộc sống của họ được bằng những nước tư bản phát triển.

Nguyễn Hữu Vinh

(giám đốc một doanh nghiệp tư nhân tại Hà Nội)

Thượng nghị sĩ Mỹ Jim Webb thăm Việt Nam

Ông Jim Webb, Chủ tịch Tiểu ban Đông Á và Thái Bình Dương của Ủy ban đối ngoại thượng viện Mỹ, sắp có chuyến thăm Việt Nam.

Thông tin này được người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, bà Nguyễn Phương Nga xác nhận trong buổi họp báo thường kỳ hôm nay. "Theo thông tin mà chúng tôi mới nhận được từ Văn phòng Quốc hội Việt Nam, từ ngày 20 tới 24/8/2011, Thượng nghị sĩ Mỹ Jim Webb dự kiến sẽ thăm Việt Nam", bà Nga nói.

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tiếp nghị sĩ Mỹ Jim Webb tháng 7/2010. Ảnh: TTXVN
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tiếp nghị sĩ Mỹ Jim Webb tháng 7/2010. Ảnh: TTXVN

Theo phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam, chuyến thăm lần này của ông Webb là nhằm tăng cường quan hệ hợp tác song phương. Chương trình hoạt động cụ thể của thượng nghị sĩ đang được hai bên thu xếp.

Thông tin về chuyến thăm Việt Nam của ông Webb cũng được một số hãng tin quốc tế đăng tải. AFP dẫn thông báo từ văn phòng của thượng nghị sĩ đảng Dân chủ cho hay ông sẽ lần lượt thăm Thái Lan, Singapore, Indonesia và Việt Nam từ ngày 12 tới 25/8.

Ông Webb dự kiến sẽ gặp gỡ những nhà lãnh đạo của các nước, các quan chức ngoại giao và quân sự, cũng như các nhà doanh nghiệp hàng đầu tại mỗi điểm dừng chân của mình.

Các hành động gây tranh cãi của Trung Quốc trên Biển Đông gần đây cũng sẽ là chủ đề chính trong các cuộc gặp gỡ của thượng nghị sĩ này tại Indonesia và Việt Nam, nơi ông sẽ có những thảo luận về "tranh chấp lãnh hải trên Biển Đông", thông báo từ văn phòng của ông có đoạn. Ông Webb từng bảo trợ một nghị quyết của Thượng viện Mỹ về các diễn biến gần đây trên Biển Đông.

Chuyến thăm 4 ngày sắp tới của Thượng nghị sĩ Webb sẽ là lần thứ hai ông thăm Việt Nam trong năm nay. Tháng 4/2011, ông Webb đã tới Việt Nam với mục đích thúc đẩy quan hệ kinh tế và thương mại song phương, cũng như hợp tác đầu tư. Chuyến thăm lần này của ông Webb còn diễn ra trong bối cảnh Thượng viện Mỹ vừa phê chuẩn việc bổ nhiệm ông David Bruce Sheartân Đại sứ Mỹ tại Việt Nam.

Phan Lê