Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008

Bầu cử ở Mỹ thì có liên quan đến gái không?

Ảnh: Trong số này có nhiều em xinh

Thật sự là sự kiện bầu cử Tổng thống Mỹ rất liên quan đến gái.

Sẽ có nhiều cử tri bầu cho Obama vì anh chàng này trẻ và lịch lãm. Thích cái bữa tranh luận tay đôi, báo chí bình luận rằng một ông già đang cố tỏ ra trẻ trung bằng cà vạt đỏ và sôi nổi vung tay. Một anh trẻ chứng minh sự trầm tĩnh và già dặn, mang cà vạt xanh sẫm . Coi bộ lợi thế nghiêng về anh trẻ. Thế nào các em cũng xì xào: Anh già đang dùng nốt liều doping cuối cùng của cuộc đời. Còn anh trẻ đang ém quân, ảnh mà vùng lên thì ghê lắm đây.

Đó là chuyện bên Mỹ.
Chuyện sáng nay là lãnh sự quán Mỹ mời ăn sáng và theo dõi truyền hình trực tiếp bầu cử. Những anh trẻ dán mắt lên màn hình CNN, họ ồ lên khi Obama liên tục dẫn trước và vượt trước rồi giành thắng lợi ở New Mexico. Họ xuýt xoa lo lắng khi McCain thắng ở Louisiana .

Trong khi đó có nhiều anh xế chiều lẩn quẩn quanh những áo đỏ, váy đỏ, giày đỏ. Hành trang mang theo không phải mối quan tâm với Obama hay Mc Cain mà là một gia đình hạnh phúc và vài mối tình trắc trở đang dự kiến tăng thêm lên trong tương lai. Có anh beo béo, trăng trắng, mền mệt đi lại ngoài sảnh điểm danh các em xinh. Rất ngộ.

Nhưng kết quả thì hình như giống bên Mỹ. Chiến thắng thuộc về những anh trẻ, có thể không mang cà vạt sẫm màu nhưng vẫn đang ém quân đợi vùng lên.

Thế đã, cho nó hồi hộp. Kết quả chung cuộc chắc có nhanh, không phải chờ tới tháng sau. Nhưng mà ai có nấy biết. Hehe!

(Này Kwan, entry này không phải là nói về Kwan đâu! Đừng thấy áo đỏ mà tương tư và nhận vơ nhé!)

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008

Gửi em ở cạnh sông Hồng


Đánh bắt cá trên đường phố Hà Nội sáng nay. Ảnh : Vietnamnet

Em ạ, trưa nay anh nghe tin sau ba tháng Hà Tây sáp nhập vào Hà Nội, giờ đến lượt hồ Bảy Mẫu nhập với hồ Ba Mẫu thành hồ 10 mẫu, sau 33 giờ mưa thối đất thối cát.


Thật tình là anh rất muốn gửi cho em một chiếc ghe chèo hay chiếc xuồng ba lá miền Nam. Em đội nón lá và mặc áo bà ba, khua nhẹ mái dầm trên phố, thỉnh thoảng một thằng cha nào đó chạy tắc ráng băng qua làm chiếc thuyền em tròng trành. Em có thể đi vớt những dề lục bình tím mải miết trôi trên đường Nguyễn Chí Thanh. Nam Bắc sẽ giao hòa trong những ngày mưa lịch sử của thủ đô văn hiến.


Anh đã đặt hàng một cái xuồng như thế, của một tiệm mộc bên dòng Vàm Cỏ Tây. Anh sung sướng nghĩ đến những thằng đại gia lâu nay tán tỉnh em và chở em đi cà phê bằng Lexus, bây giờ ghen tỵ với chiếc xuồng anh gửi. Con Lexus của nó thì đang nổi bồng bềnh trong tầng hầm The Manor, đợi hết những ngày mưa đưa thì ra tiệm giặt mui nệm.


Em sẽ có những ngày thú vị chèo thuyền lên Lý Thường Kiệt mà nhâm nhi cà phê Phố, buổi sáng, em chèo đến phở Thìn ở Lò Đúc. Rời quán phở, em hãnh diện cặp mạn thuyền vào một tiệm Spa và đưa dây mũi cho nhân viên bảo vệ rồi khỏa đôi chân ngà ngọc của em cho sạch rác . Sau đó bước lên lầu nằm thư giãn trong mùi tinh dầu oải hương.


Anh thương dáng em chèo xuồng đi dự hội nghị . Em nhớ đến sớm để có chỗ buộc thuyền em nhé? Vào những ngày này, em nên để theo trên xuồng một vài cái ruột xe bơm căng. Khi đến thăm nhà bạn trong ngõ nhỏ phố nhỏ, hãy buộc xuồng cần thận rồi bơi phao vào ngõ.


Những ngày này, nếu ở chung cư, em hãy đừng quên luyện tập cho dáng người thon thả. Mỗi chiều hãy mặc bikini xuống sân, anh yêu dáng em vẫy vùng trong làn nước chung cư. Mây trời có xanh và nắng có vàng sau những ngày mưa? Nhưng cẩn thận em nhé, anh không tin là dòng nước ngập ở thủ đô có chất dưỡng da, chỉ tin nó có nhiều vi trùng và xác chuột.


Em hãy thỏa sức với niềm đam mê thể thao cảm giác mạnh, săn bắn chẳng hạn. Anh nghĩ lũ chuột từ cống rãnh sẽ trèo lên những khu cao ốc. Anh có thể gửi cho em một khẩu súng hơi. Anh thích thú với suy nghĩ em mạnh mẽ với khẩu súng trong tay và chức vụ tổ trưởng tổ săn chuột cống vừa được khu phố bổ nhiệm.


Rồi đây CSGT Đường bộ sẽ sát nhập với CSGT Đường thủy khi mà những con đường thủ đô hóa những dòng kênh. Buổi chiều em đi làm về ngang qua Văn Miếu sẽ thấy những cụ già ngồi thư thả buông cần kiếm con rô, con diếc.


Anh sẽ gửi cho em cả một tay lưới bén. Đêm đêm em có thể ra góc đường Bưởi với phố Đội Cấn và giăng lưới. Mưa thế này, cá Hồ Tây sẽ tràn lên tha hồ cho em bắt. Sông Tô Lịch thúi inh mấy chục năm nay từ nay sẽ cuộn sóng. Sẽ là những dề rau muống tươi xanh như cái thời Nguyễn Bính ngồi bờ sông ấy mà viết Cô hàng xén, Lỡ bước sang ngang từ những năm 40 của thế kỷ trước.


Nếu em về Sơn Tây, em ạ, đừng chèo xuồng theo quốc lộ 32, coi chừng nước cuốn em ra sông Đáy. Có đi Bắc Ninh cũng chớ dại chèo xuồng theo ngả bờ đê mà nước nó cuốn em xuống sông Đuống. Và em đừng đi Hải Phòng em nhé, anh nghĩ những con sóng đường 5 sẽ nhấn chìm em của anh.


Giờ này ngoài ấy đang vào vụ đánh bắt cá phải không em? Anh yêu những làng nghề cá vừa mọc lên giữa trung tâm thủ đô Hà Nội. Nếu chúng mình cưới nhau, anh sẽ cố vay ngân hàng để thành lập một công ty đánh bắt. Với đội tàu hùng hậu, sản phẩm của chúng ta sẽ bán khắp siêu thị trong nước và vươn vòi xuất khẩu sang EU. Chúng ta thừa lãng mạn nhưng cũng phải thực tế và táo bạo trọng kinh doanh em ạ. Tình yêu không thể bền vững nếu chúng mình thiếu đói.


Nếu em từng về Bến Tre, em sẽ thương những con đò dọc sông Hàm Luông cuộn đỏ phù sa. Hôm nay anh đọc báo và thương những con đò dọc phố Thành Công như thế. Mỗi chuyến đò đầu phố cuối phố là 20 ngàn đồng. Anh đọc thấy trong đó sự sáng tạo và vượt khó, nhạy bén trong kinh doanh của người dân thủ đô thời hội nhập.


Anh đã từng yêu Hà Nội nắng vàng phấp phới áo lụa Hà Đông, anh thêm yêu Hà Nội mùa nước nổi. Mai này về thủ đô, tình yêu chúng mình sẽ ghi dấu những ngày chèo thuyền giăng lưới, bên những căn nhà sàn soi bóng dòng sông phố. Đã thương em chân dài váy ngắn, giờ nhớ thêm dáng em lui cui làm cá bên sàn nước.


Anh sẽ về Mộc Hóa mua một ít giống tràm đưa ra ngoài ấy, chúng mình sẽ trồng một rừng tràm trên sân Quần Ngựa. Rồi anh ra Nam Thăng Long thuê đất, mình rải một ít giống sú vẹt và nuôi tôm quảng canh. Anh vui sướng và tự hào nghĩ rằng mai này mỗi lần đi xa, chúng mình sẽ thuê ca nô ra Nội Bài. Ca nô xe sóng lao đi giữa rừng sú vẹt, rừng đước, vuông tôm... Và trên máy bay anh sẽ mỉm cười hẹn trở về khi dưới cánh bay là mái nhà thân thương, có em đợi anh giữa mùa hương tràm bát ngát


Anh yêu Hà Nội và yêu em, yêu những cao ốc nghiêng mình bên dòng nước mưa trộn nước cống rãnh, sông hồ.


Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2008

Xứ Đoài mây trắng


Ven bờ đê, bên cánh đồng Bất Bạt, mười năm trước.

Sông Hồng mênh mang , mây trắng xứ Đoài.... Xa xa tí thì núi Tản. Sông Hồng đọan qua Đường Lâm đỏ quạch. Cách Hà Nội hơn 30 cây số nhưng dù gì cũng có cảm giác xa, cảm giác được ngao du vì nó là Hà Tây, là tỉnh khác.

Đâu hơn hai mươi năm trước, đọc trên Văn Nghệ Quân Đội một cái truyện ngắn, không triết lý cao siêu gì nhưng cực thích, vì nó dung dị và bảng lảng, tên là “Cỏ hoa thường gặp”. Chuyện về anh Đông y sĩ ở Nông trường Bò Sữa, yêu con gái của một thầy lang. Tình yêu của họ lớn lên qua những lần hái thuốc. Những vị thuốc cứu người là những cây hoa, nhánh cỏ quê mùa trên đỉnh Ba Vì... Đại khái thế.

Mười năm trước, cuối tuần hay đi với Đỗ Doãn Hoàng và thằng Phương, thằng Đạt em nó, về Sơn Tây. Nhà nó nằm ở làng cổ Đường Lâm. Hôm ấy trời thu, xứ Đoài mây trắng lắm. Dọc đường ghé đoạn bờ đê ven đập Đáy, thằng Nguyễn Quyến lôi trong túi xách ra một chai rượu trắng nhấm với ổi xanh, rồi đọc thơ vung trời đất. Thằng này hễ say là thế.

Chiều tối thì về tới nhà thằng Hoàng. Bố nó làm nghề bốc thuốc bắc, ba gian nhà nghe thơm từng mùi thuốc. Ông tráng kiện hơn thanh niên, uống tốt. Thằng Hoàng uống yếu, ngồi tiếp chiêu ông cụ, mình và Nguyễn Quyến. Mình nói với ông già: Vô nhà bác, nghe mùi thuốc bắc, uống rượu và ngó lên đỉnh Ba Vì khiến cháu nhớ cái truyện ngắn đọc lâu rồi trên Văn Nghệ Quân Đội. Rồi mình đọc luôn một đoạn. Tức thì cụ rót ra một cốc đầy: khi đọc cái truyện ấy, chú mày còn oắt con nên giờ thì phải uống. Vì tao chính là tác giả cái truyện ngắn ấy: Đỗ Doãn Quát. Có thằng nhóc đọc truyện mình đến chục năm sau vẫn nhớ thì thích quá.

Khuya thì say, say thì nổi cơn ngông bèn rủ nhau chạy xe máy lên đỉnh Ba Vì. Không hiểu sao đường trơn nhẫy lá mục và sương đêm, mà ba thằng say có thể chạy xe lên được đỉnh. Rét kinh hoàng, thằng Nguyễn Quyến gom củi đốt, uống rượu đến sáng thì về.

Dọc đường đi, thằng Hoàng nói không hiểu sao ông Quang Dũng có thể làm được thơ hay về mắt người Sơn Tây, em chả tin đâu anh ạ. Mắt người Sơn Tây toàn mắt toét thôi, vì tắm nước ao tù. Cái ao ven chùa Thầy chẳng xanh lè màu rêu tảo là gì.

Nhưng nó nói mây xứ Đoài quê nó là... trắng nhất nước.

Mấy tháng sau đó nữa, có chuyến công tác đi Phú Thọ. Bèn nghĩ thôi không đi đường Trung Hà, nửa đêm rủ thằng cu Vụ, cháu bà chủ “Linh Lan Tửu Quán” ở Kim Mã Thượng đi theo đường Sơn Tây. Lên đến đường Đá Chông thì lạc tay lái. Vừa phát hiện bên phải là bờ vực thì phanh gấp. Cả xe cả người bay dăm mét. Mở mắt tỉnh dậy trong bệnh viện quân y 103 với mười lăm mũi khâu trên đầu. Bệnh viện sợ mình chết, chuyển về quân y 354 ở Đốc Ngữ. Hóa ra xương chẳng sao, ngất chỉ vì mất nhiều máu. Máu anh nhỏ xuống làm tốt tươi hoa cỏ Ba Vì. Ăn nửa tháng cháo hành thì khỏe hẳn.

Nhưng giờ thì Hà Tây thành Hà Nội, triền núi Ba Vì đầy phân bò và cỏ may cũng là Hà Nội, đập Đáy với những mái lều bán chè xanh và mía cũng Hà Nội.

Xứ Đoài mắt toét và mây trắng, xứ Đoài hoa cỏ và ao tù.

Xứ Đoài thành đô thị. Chẳng ai lấy mất cái gì của mình mà cứ tiếc.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2008

Muốn nói thì phải nghĩ cách

Chuyện cơm áo
Sáng dậy, đang uống cà phê và đọc báo thì vợ bảo: Thu nhập của bố mấy tháng gần đây chỉ tiện tặn đủ tiêu, không có một chút tích lũy nào cả. Giá tăng chóng mặt
Ậm ừ cho qua chuyện: Ừ thế cũng tốt rồi!
Vợ cáu: Cũng tốt, nhưng mấy đứa công nhân quanh xóm méo mặt hết kìa. Lại ậm ừ, thì công nhân xưa giờ có ai sướng đâu.
Nhưng tại sao báo không nói? Ở công ty em, ai cũng nói về lạm phát, em đi chợ cũng nghe người ta than giá cả, sao báo không nói?
Các báo vẫn đang tìm cách để nói về giá xăng và lạm phát đấy thôi.
Nói sự thật mà sao phải tìm cách? Mấy bà đi chợ cũng biết, vậy mà anh là nhà báo thì phải "tìm cách" mới nói được sao?
Ừ, vợ có lý, nói sự thật mà sao phải tìm cách?

Chuyện dại khôn
Hai tháng trước, hàng loạt tờ báo đã nói về vụ các nhà báo bị bắt.
Nhiều tờ báo khi ấy cũng nhảy vào bênh vực Hải và Chiến. Không chỉ vì tình cảm đồng nghiệp, họ thấy tình cảm mến yêu công lý của mình bị thương tổn. Khi ấy, ai cũng nghĩ hành động như thế là đúng và nay vẫn chưa thấy ai ân hận.
Nhưng rồi im lặng toàn tập một cách đột ngột ba ngày sau đó, rồi đến hàng loạt tờ báo bị kiểm điểm và bị phạt. Gần đây, nhiều đồng nghiệp "phản tỉnh", cho rằng phản ứng của một số tờ báo, nhà báo lúc ấy là bồng bột, thiếu chín chắn và quá đà.
Đúng sai chưa nói, nhưng có nên lấy những nhận định rất lý tính, so đo hiện tại mà phán xét tình cảm của đồng nghiệp, của xã hội thời điểm ấy?

Chuyện PR
Hơn một tháng sau khi bắt giữ các nhà báo, người ta mới thông báo trong diện hẹp những lý do bắt giữ.
Sao không trang bị những thông tin này cho đồng nghiệp và nhân dân trước khi bắt? Nếu làm vậy, chắc chắn đã giảm thiểu đáng kể phản ứng của dư luận, và cũng giảm thiểu những tai họa đơn kép tiếp tục giáng xuống làng báo về việc đưa tin và bình luận chuyện hai đồng nghiệp đi tù.

Chuyện bia bọt
Bạn hỏi lâu quá sao không đi nhậu, bèn nói ờ ờ mai tao rảnh, tụi mình đi uống bia.
Nhưng muốn uống bia thì phải có tiền. Không có tiền thì phải xin vợ. Nhưng mình xin thì tiền tiêu cả nhà bị hụt. Có khi vợ không vui. Muốn nói cho lọt tai vợ, thì phải tìm cách.
Mình đi nhậu với bạn là sự thật
Phải xin tiền vợ cũng là sự thật.
Nhưng muốn nói thì cũng phải tìm cách. He he!

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

Bố đẹp trai thì con được cô giáo thương


Đã bảo hè thì không phải học thêm, và cu Hưng đã được đi chơi một tháng rưỡi, sắp tới lại tiếp tục về chơi với nội. Nhưng dạo này các bạn đi học hè cả, Hưng hay đi dang nắng nên bị yêu cầu buổi sáng và buổi chiều phải tập viết một chút. Khi nào trời nắng quá thì có thể đọc sách, không ra nắng.

Nhưng ba hôm liền không chấp hành nên hôm qua suýt bị phạt, cu Hưng bèn hứa phục thiện. Sáng nay dậy sớm tập chép một bài thơ.

Nhân tiện xem lại vở cũ của con. Và phát hiện cô giáo rất thiên vị ông con của mình. Như cái bài chính tả này, chữ "tháng" bị viết thành thắng, chữ "ngưỡng" thì không viết hoa. Nhưng vẫn được chấm 10 điểm thì... lạ quá.

Bèn nghĩ làm sao mà cô giáo thiên vị cu Hưng?

Thứ nhất là bố mẹ không có làm quan, thứ hai bố mẹ không tặng quà cô giáo thì không có lý do gì thiên vị. Thứ ba cu Hưng còn bé, nên chắc chắn không phải vì cô giáo yêu con mình mà thiên vị.

Sực nhớ mấy lần đến đón cu Hưng ở trường, cô giáo- trẻ và đẹp, dĩ nhiên- trao đổi rất là tận tình. Chột dạ bèn vô soi gương và kết luận: Con được thiên vị là vì bố đẹp trai.

Vậy thì nguy hiểm quá, cái sự đẹp của bố thì không thể thay đổi. Chắc đầu năm học phải vô trường nói với cô giáo đừng vì bố đẹp trai mà thiếu công bằng với những học sinh khác.

Quyết định xong thấy lòng thanh thản lạ!