Thứ Hai, 26 tháng 1, 2009

Năm mới

Năm mới!

Mai chi chít nụ nhưng mấy đợt rét nên nở muộn, ba cội mai nở cách quãng. Tết sẽ dài hơn, xuân dài hơn và vui nhiều hơn.

Chiều 24 xong việc, tối lên xe về quê. Trên đường về nhà ghé ngang nhà cũ. Chiều tôi đi chợ mai, vác về một cành. Cái gốc to xù xì đã mục, mấy cành khẳng khiu trồi len, nhưng bông rất tươi.


Đưa cu Hưng đi thăm mộ bà cố, hai bố con thắp hương cho bà, cho cả thằng bạn cùng lớp, nằm cách bà có mấy bước.
Tàu vào SG muôn mấy tiếng, cả nhà vạ vật đến quá nửa đêm ở sân ga chờ tàu.

Chiều tất niên, bữa cơm cuối năm xong châm bình trà, nhớ lại một năm nhiều biến cố. Nhớ nhiều thứ, mong ước thì đơn giản: sức khỏe và bình an cho mình và những người thương yêu, công việc nhiều niềm vui hơn...

Giao thừa, điện thoại nghẽn mạch, pháo hoa tưng bừng. Khấn gia tiên, đốt một lư trầm, gửi và đọc tin nhắn.
Sang xuân rồi. Bắt đầu một ngày mới, một năm mới....

Hy vọng nhiều, chăm chỉ làm việc...

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2009

Phà xưa, nước dừa và ấp văn hóa

Tết này, cu Hưng và cu Nghĩa về quê ngoại sẽ không đi qua phà Rạch Miễu nữa. Cây cầu dây văng sẽ rút ngắn rất nhiều thời gian chờ phà, thời gian qua sông. Cu Hưng sẽ hỏi con phà ngày xưa đâu. Ừ thì nó sẽ đến một vùng sông nước nào đó để đưa khách, chỉ còn lại cái bến từ Mỹ Tho qua Tân Thạch.


Mỗi cuối tuần đưa Hưng về quê, ngang phà, thế nào cũng gặp một xe đón dâu. Nghe kể Bố ngày xưa đi đón mẹ cũng trên một chuyến phà như thế, Hưng cười hỏi thiệt hôn. Nhớ hồi Hưng ba tuổi, lật allbum hình cưới, coi cho đã, tự nhiên khóc váng lên: "Đám cưới bố mẹ, bố mẹ rủ nhau đi mà không mang Hưng theo. Không có cái hình nào của Hưng trong đám cưới hết!". Ờ, khóc nữa đi. Nếu hồi đó mà có mày, thỉ chỉ có đám thú phạt chớ làm sao có đám cưới.


Ngang phà cả trăm bận, nhưng chuyến phà cuối cùng, mình không về để chia tay nó. Đất nước này có hàng trăm bến phà, nhưng Rạch Miếu đặc biệt ở chỗ nó nối Bến Tre với phần còn lại của thế giới. Bến Tre là ba cái cù lao bị chia cắt bởi các nhánh sông, không dính với đất liên chỗ nào hết. Phà Rạch Miếu phá cái thế đảo ngàn năm ấy.


Với lại, bến phà này đặc biệt ở chỗ, nó là con phà dẫn về quê ngoại cu Hưng, nơi có vườn dừa cu Hưng đã sống những năm mới ra đời. Ở đó nhièu tôm càng xanh, nhiều tép bạc đất (làm tôm khô ngon cực).


Sáng mai, những chuyến phà Rạch Miễu thành ký ức. Những đứa trẻ sau này lớn lên sẽ không còn cảm giác chờ đợi sang sông. Có thẻ người dân xứ dừa khi nhắc chuiyện trong quá khứ sẽ nói câu: "Xưa như phà Rạch Miễu"... Hoặc nhắc cái gì của hôm nay trở về trước, sẽ nói: "Chuyện đó xảy ra hồi còn phà Rạch Miễu..."


Còn Bố cu sẽ nói với tụi nhóc rằng: Tao mất đời trai từ hồi con phà Rạch Miễu đang còn.

Hổng tin coi nè


Hồi đó đẹp trai hết sức, nhưng mặt nổi mụn. Nghe bác sĩ nói mụn thì uống nước dừa vô sẽ đẹp trai nên dẫn một đoàn về Bến Tre tìm nước dừa.



Rồi bị cô chủ vườn dừa dụ: anh mà lấy em, em cho uống nước dừa cả ngày, cho ăn cơm dừa nữa. Ngờ đâu dụ xong rồi bắt xách nước tưới dừa cả ngày, mà mặt vẫn nổi mụn. Nước dừa thì thỉnh thoảng uống, nhưng mấy ông chú, mấy ông dượng vợ bắt uống rượu cả ngày.


Vì thế, năm năm sau thì biến thành ông chủ vườn dừa, trong một buổi sáng cuối thu như vầy nè


Thằng Tiến Hùng cầm khay trầu rươụ làm chú rể phụ, vừa đi vưà cằn nhằn: "Bộ muốn có nước dừa uống thường xuyên thì phải đi bộ hai cây số vầy hả mày?". Còn thằng K'lu và mấy đứa phù rể đã dược dặn phải bưng quả nhưng mỏi chân mỏi tay quá nên đội hết lên đầu.

Có đoạn xe đón dâu bị một chú tài xế xe lu uống rượu sần sần chặn lại, chắn ngang đường. Thằng Diệp mập đã tính chạy ra chơi mấy chưởng nhưng chú rể đẹp trai ngăn lại, đưa cho chú tài xế xe lu mấy chục ngàn để đi làm tiếp công cuộc uống rượu đang dang dở. Chú cười rất tươi và chúc trăm năm hạnh phúc

Nhưng không vì nước dừa mà bỏ qua các tiêu chí khác của vợ và quê vợ. Bằng chứng là năm năm sau, khi ấp Hưng Long đã được công nhận Ấp Văn Hóa, Bố cu mới đồng ý rước dâu

Thằng Tiến Hùng nghe kể lại, khoái quá, cười tươi như chính nó được đi cưới vợ

Kwan nghe xong cũng gật gù: "Phải rồi, cưới vợ là ơphải cưới con gái ấp văn hóa". Hôm đó kwan say quá trời

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2009

Sáng mai cúng ông Táo

Cây mai trên sân thượng ra bông đầu tiên

Nhà vắng hoe, cu Hưng và cu Nghĩa theo mẹ về quê thăm nội từ sáng. Một mình ở lại tiếp tục đi làm và dọn nhà, giặt rèm cửa. Nghĩa vụ thiêng liêng là cúng ông Táo vào ngày mai.


Ở quê thường cúng tiễn ông Táo ngày 22 tết, nhưng từ khi vào Sài Gòn lại cũng ngày 23. Từ đó suy ra rằng ở Sài Gòn thì đi lên trời gần hơn miền Trung một ngày đường.


Hồi đó, năm nào BCH cũng cúng ông Táo dùm mẹ. Năm năm Đại học ở SG khi nào cũng về nhà trước ngày tiễn ông Táo. Mười mấy năm nay đi làm, chưa năm nào về đúng ngày 22 tết. Rồi gần chục năm nay, luôn vắng mặt trong những bữa cơm giao thừa ở quê. Một cái tết đi hai ba nơi. Về nội, về ngoại, ở SG. Cuối cùng những ngày nghỉ là những ngày phải di chuyển liên tục.


Định đi mua cá chép, nhưng rồi chỉ đốt vàng mã, đồ ông Táo, cúng bánh khô hoặc xôi chè. Nếu cho ông Táo đi bằng phương tiện cá chép, e rằng thả từ kênh Nhiêu Lộc, chưa ra tới sông Sài Gòn thì cá đã chết vì ô nhiễm, làm sao ông lên trời?


Cũng bảy năm rồi chưa về quê tảo mộ bà, chưa về dưới ngoại quét mộ. Mộ ở miền tây thường chôn trong đất nhà, tảo mộ chỉ là dọn cỏ, quét vôi. Cả xóm làm chung một ngày. Trưa trưa, sẽ thấy nhiều ông chân nam đá chân chiêu băng qua ranh đất, mương vườn, từ nhà này qua nhà kia nhậu. Say tới hết tết.


Mai ở nhà bắt đầu ra nụ. Sáng sớm châm bình trà ngó ra hiên nhà trời lạnh, nhìn mấy cành mai cũng thấy thích. Huệ tây dâm trong chậu cũng bắt đầu lên mầm. Lạnh vầy, có khi sắp hết tết mới có bông chơi.

Tết đến rồi....

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2009

Không phải Bố cu nhé!

Sáng nay nhận SMS hỏi cái blog này có phải của Bố cu không. Bèn vô xem và nói rất không phải.


Vô xem thử thì thấy người làm blog cũng không nhân danh mình để làm gì sai. Nhưng họ chỉ post mấy chục bài. Bài và hình ảnh thiếu rất nhiều, không cập nhật. Chẳng biết là ai làm với mục đích gì. lại còn đặt cho nó cái tên "nhật báo Đức Hiển", nghe rổn rảng quá. Bố cu có làm báo trên blog đâu, dăm ngày mới viết một entry, mấy ngày mới thay blast một lần.


Nhưng dù sao thì cũng xin nói rõ đây không phải là blog của Bố cu Hưng, Bố cu không có password của Blog ấy. Nói trước để không chịu trách nhiệm về nội dung của blog này.


Nó đây, nhưng nó không phải là Bố cu Hưng nhé!

http://bocuhungblog.blogspot.com/


Thứ Ba, 13 tháng 1, 2009

Rụng rời nhận trát ngân hàng

Sáng vô Tòa soạn, nhận được cái công văn hỏa tốc của ngân hàng Á Châu. Không biết là vụ gì nên lấy làm lo lắng. Ta chưa bao giờ nợ nần với ACB, chẳng nhẽ mẹ cu Hưng mắc nợ nên cuối năm ngân hàng gửi giấy đòi tiền. Mà nếu thế sao không gửi giấy về nhà? Bụng đánh lô tô, bà xã mà mang giấy tờ nhà đi thế chấp thì phen này gay go.


Hay là mời họp? Cả đời cũng chưa viết chữ nào về kinh tế, ngân hàng hay chứng khoán, nên chẳng có liên quan gì để họ mời họp báo. Chắc có nhầm lẫn chi đây.

Nhưng chắc là khẩn cấp lắm nên ngân hàng mới gửi công văn hỏa tốc. Thôi thì cứ bóc ra đại. Nhỡ có gì chắc phải nhờ Kwan, nghe đâu Kwan có bạn làm to bên ấy.

Bóc ra, hú hồn. Là thư mời chiều nay đi nghe nhạc sến.

Chương trình do kwan làm MC

Nhạc sến hỏa tốc!

P/s: Đọc xong bèn lấy làm hân hoan, vì tuổi thọ người Việt nam đã được cải thiện đáng kể, ở vào hàng nhất thế giới. Bởi MC được giới thiệu là TRẺ TRUNG VUI NHỘN, nay đã tuổi U...quá chừng mươi. Kwan mà trẻ thì VN đâu có ai già!