Thứ Hai, 17 tháng 11, 2008

Ngược sông Thu Bồn

Xuống máy bay, trời mưa như trút. Nhưng hôm sau ngược Quế Sơn thì trời mát, và hôm sau nữa xuống thuyền ngược sông Thu Bồn từ Trung Phước lên Hòn Kẽm thì nắng long lanh. Nắng đầu đông như mật vậy. Suốt mấy ngày bố cứ uống rượu và hát bolero với bạn, Hưng phá mồi và ngắm sông.

Phần 1: CU HƯNG ĐI GIANG HỒ (chụp bằng điện thoại)


Đi với Bố dĩ nhiên tớ rất khoái
Tớ mới là giang hồ tập sự nên lội ruộng sình không quen. Đi tắm nước nóng ở giữa đồng, phải có người cõng tớ ra xe.

Tớ đi chợ quê, chẳng mua gì ngoài một hộp kẹo to đùng để ăn trên đường đi

Đây là một dị nhân, có gương mặt giống ông Bùi Giáng. Bác ấy liệt hai chân nhưng làm bảo vệ chợ miền núi Trung Phước. Chú CÀ TANG từng viết bài Người đàn ông tật nguyền và chiếc xe lăn 101 đèn pha, đăng báo Tiền Phong. Ông ấy khoái quá dán hẳn sau ghế xe và mở còi hụ inh ỏi khi đi dẹp lòng lề đường.

Tớ có bạn mới, con gái của chú Hổ Phụ . Chị Hổ Tử rất dễ thương

Buổi sáng, tớ dậy từ mờ sương. Bố uống cà phê còn tớ nhìn ra bãi sông đầy sương giăng

Đói bụng quá, ra chợ quê ăn cháo lòng vậy. Bố tớ bảo muốn đi lang thang với bố thì không được kén ăn. Nhưng Bố nhân cơ hội lại làm một xị, hư quá.


Ngược sông Thu Bồn, tớ tranh thủ tác nghiệp.

Nói chung, tớ thấy đi chơi thế này khá thú vị

Phần 2: NGƯỢC LÊN THƯỢNG NGUỒN:

Đèo Le, có mái lều chênh vênh bên dòng suối thác róc rách. Phải mà có cô nào để hẹn mùa xuân cùng xây nhà bên suối.

Xưa Bùi Giáng chăn dê chỗ này, giờ về lại không thấy dê mà cũng chẳng thấy thi nhân.

Nhưng rượu ngon và bạn nhậu thì sẵn đấy. Bèn chui vô bếp làm món cháo gà và gà nướng lá chuối

Sáng đi thuyền ngược sông Thu Bồn, dọc đường là những bè gỗ mải miết về xuôi. Nhớ cái câu trong sách tập đọc: "Bè ta xuôi sông La/ Dẻ cau cùng táu mật...". Lâm tặc cũng có cái thi vị của đời lâm tặc chứ!

Những bến đò bình yên trong nắng đông. Bình yên như thể những cơn lũ kinh hoàng chưa từng qua đây.

Những ngôi làng khiêm tốn nép mình bên lũy tre. Đẹp và nghèo.

Bãi bờ đẹp như tranh vẽ

Cầu Nông Sơn, xây năm 2005, sau vụ đắm đò tang thương cướp đi sinh mạng của 18 em học sinh. Một cuộc vận động của báo Tuổi Trẻ, những tấm lòng người dân từ mọi miền, từ nước ngoài. Học trò Nông Sơn sẽ không bao giờ phải lo lắng khi đến trường mùa nước lớn nữa.

Cu Hưng cứ hỏi hoài, sao lại đắm đò, sao các bạn ấy lại chết...

Hổ Phụ Tử, dân Nông Sơn chính hiệu. Ngày xưa làm báo Người Lao Động, y có một bút ký xúc động về vụ đắm đò: Cà Tang Mây Trắng. Giờ làm báo Pháp Luật TPHCM, không thấy viết ký nữa.

Hòn Kẽm là hòn núi bên trái. Đoạn sông nằm giữa hai bờ đá gọi là Đá Dừng. "Trông lên Hòn Kẽm Đá Dừng, thương cha nhớ mẹ quá chừng bậu ơi!". Giờ này, những người dân Trung Phước, Đại Bình lặn lội đi trầm vẫn ngậm ngùi chiều chiều trên non xanh, nhìn núi rồi trông xuống quê nhà mà hát thế.

Post xong cái entry này thì thấy mình sến hơn cả bạn Nông Dân Gió Lào.

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

Con trai, trốn học đi chơi nhé!

Mình sẽ ngồi đây nghêu ngao bolero

Con trai ạ, đầu đông quyến rũ quá đi. Bố muốn lêu lổng vài hôm nhưng đi một mình thì buồn. Ông Nam Đồng mập đen xấu xí, sếp của bố nói đi chơi xa phụ nữ thường mang theo thuốc chống say còn đàn ông thì bất dắc dĩ phải mang theo thuốc... chống vui, là vợ. Mẹ con vì thế, thêm lý do bận trông em, dĩ nhiên có toàn quyền... ở nhà.

Đi ở resort thì tốn kém quá. Bố nghĩ chốn ấy chỉ nên dành cho gia đình và bạn gái. Nơi ấy con chả có gì để khám phá ngoài việc thụ hưởng một mức sống cao hơn khả năng nhà mình. Quanh quẩn chỉ tắm biển rồi lên bờ. Nam nhi như bố con mình hẳn không nên thế.

Ít tiền và thời gian, nhưng bố mua được vé máy bay giá rẻ của Jestar. Mình sẽ đi ngược sông Thu, ăn cá nướng bên triền sông. Để sau này con có nghe “mai anh về nương dâu úa, giọng hát câu hò thôi hết đưa” thì còn biết con sông và tre ngà nó là cái giống gì.

Bố sẽ dạy trước cho con những bài học của tuần tới. Mình sẽ đi bụi đời vài hôm. Trốn học và có bố đồng lõa thì chắc con chả bao giờ từ chối. Phải không cu Hưng?

Mồi thì sẵn cá mua của vợ chồng ông Tám ngư dân, nướng lên và uống rượu

Hôm qua chat với thằng em , nói tao muốn ra ngồi ở sân nhà mày ngó ra thượng nguồn sông Thu, chỗ rặng tre bên triền cát. Mua một mớ cá tôm của ông Tám ngư dân, nướng lên rồi chấm muối hột giã ớt xanh. Nó nói : “Chết! Chết! Chết!” rồi chèm chẹp mấy tiếng khiến cái computer cũng thèm. Hỏi nhà mày có thịt rừng không, nó nói anh khỏi lo, bố vợ em là Chủ tịch xã, huy động nhanh lắm. Hỏi bố vợ mày lợi dụng chức vụ quyền hạn bắt du kích vác súng vô rừng săn thú hả. Nó nói không, chỉ là ổng quen với mấy ông bạn làm nghề bẫy thú. Vợ em làm mồi cũng ngon nhưng nếu anh về thì anh em mình tự biên tự diễn, không cho nó tham gia.

Vừa chat với bạn, nó nói ông ra đi, tôi rủ cả Cửu Vạn nữa, ba thằng làm một chuyến ngao du.

Để Sài Gòn lại sau lưng vài bữa đi.

Ghi chú: ảnh trong bài là của chú CÀ TANG, những nơi mình sẽ đến

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Trưởng ban Thông tin đánh ghen quốc tế


Cô MC xinh đẹp DJ Ano ( tức Suon Pheakdei) của Đài truyền hình TV3 (Cambodia) được cho rằng đang cấp cứu tại một bệnh viện lớn ở TPHCM trong sự bảo vệ nghiêm ngặt

Có lẽ chức danh này sẽ được một số báo bổ nhiệm vào tuần tới, nhằm đón đầu thông tin. Tình hình là hiện nay mấy ông lớn và đại gia Campuchia bồ bịch nhiều quá. Hình như việc có bồ nhí là ca sĩ hoặc ngôi sao truyền hình đang là cái mốt của họ. Mà các bà lớn thì ghen kinh dị, hễ chuông reo là bắn mà chuông không reo cũng cứ bắn. Mà hễ bắn không chết thì dĩ nhiên nạn nhân- là người nổi tiếng và nhiều tiền-được đưa ra nước ngoài chữa trị. Nước ngoài ở đây thường là VN, nơi chỉ cách thủ đô Phnom Penh ít giờ xe hơi

Suon Pheakdei, một ngôi sao truyền hình được biết đến với tên gọi DJ Ano đã biến mất khỏi nơi làm việc là đài truyền hình TV3, Phnom Penh nhiều ngày nay. Điều này đã gây chấn động dư luận Thủ đô Nam Vang. Một vài tờ báo và tạp chí cho rằng cô đã bị thương trong một một cuộc tấn công vì ghen tuông, bởi vì cô là tình nhân của một nhân vật thế lực. Theo đó, cô chỉ có 20% sống sót do mất quá nhiều máu. Thông tin trên một số ấn bản tiếng Anh tại CPC cho biết cô bị tấn công bằng dao cạo (dao lam?), bị rạch chằng chịt trên mặt và cắt đi một số bộ phận xinh đẹp và nhạy cảm....Những nguồn tin này cho biết cô có thể đang được cấp cứu ở nước ngoài. Trong đó, khả năng nhiều nhất là tại TPHCM, Việt Nam.


Phóng viên Nguyễn Hà Cẩm Tú đang rón rén đến bên giường của Pov Panhapich tại BV Chợ Rẫy hồi năm ngoái ( Nguồn: Favorite Magazine - Campuchia )

Năm ngoái, Pov Panhapich, ca sĩ nhạc nhẹ CPC bị bắn gục trên xe hơi khi vừa dừng xe trước cổng một trường ngoại ngữ tại PhNom Penh, nơi cô đang theo học, phải đưa sang BV Chợ Rẫy cấp cứu. Hồi đó, nhiều phóng viên các báo đã tốn công với cô ca sĩ quê Trà Vinh này . Pháp Luật TPHCM có thông tin sớm nhất nhờ quen biết một anh cảnh sát CPC.

Sáng nay, phóng viên của nhiều tờ báo lại vào cuộc tìm hiểu cô MC xinh đẹp này giờ đang ở đâu. Báo ngày mai nêm một chút gừng và thịt nạc băm là có món canh cải ngon lành. Giữa mùa báo ế do mưa lũ, việc bổ nhiệm chức danh Trưởng ban thông tin đánh ghen quốc tế là điều cần thiết để đón đầu những tin thế này. Và khi các đại gia CPC nhiều sức khỏe, lắm tiền đô vẫn còn thích cặp kè ngôi sao thì vụ đánh ghen này chưa phải là cuối cùng!

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008

Bầu cử ở Mỹ thì có liên quan đến gái không?

Ảnh: Trong số này có nhiều em xinh

Thật sự là sự kiện bầu cử Tổng thống Mỹ rất liên quan đến gái.

Sẽ có nhiều cử tri bầu cho Obama vì anh chàng này trẻ và lịch lãm. Thích cái bữa tranh luận tay đôi, báo chí bình luận rằng một ông già đang cố tỏ ra trẻ trung bằng cà vạt đỏ và sôi nổi vung tay. Một anh trẻ chứng minh sự trầm tĩnh và già dặn, mang cà vạt xanh sẫm . Coi bộ lợi thế nghiêng về anh trẻ. Thế nào các em cũng xì xào: Anh già đang dùng nốt liều doping cuối cùng của cuộc đời. Còn anh trẻ đang ém quân, ảnh mà vùng lên thì ghê lắm đây.

Đó là chuyện bên Mỹ.
Chuyện sáng nay là lãnh sự quán Mỹ mời ăn sáng và theo dõi truyền hình trực tiếp bầu cử. Những anh trẻ dán mắt lên màn hình CNN, họ ồ lên khi Obama liên tục dẫn trước và vượt trước rồi giành thắng lợi ở New Mexico. Họ xuýt xoa lo lắng khi McCain thắng ở Louisiana .

Trong khi đó có nhiều anh xế chiều lẩn quẩn quanh những áo đỏ, váy đỏ, giày đỏ. Hành trang mang theo không phải mối quan tâm với Obama hay Mc Cain mà là một gia đình hạnh phúc và vài mối tình trắc trở đang dự kiến tăng thêm lên trong tương lai. Có anh beo béo, trăng trắng, mền mệt đi lại ngoài sảnh điểm danh các em xinh. Rất ngộ.

Nhưng kết quả thì hình như giống bên Mỹ. Chiến thắng thuộc về những anh trẻ, có thể không mang cà vạt sẫm màu nhưng vẫn đang ém quân đợi vùng lên.

Thế đã, cho nó hồi hộp. Kết quả chung cuộc chắc có nhanh, không phải chờ tới tháng sau. Nhưng mà ai có nấy biết. Hehe!

(Này Kwan, entry này không phải là nói về Kwan đâu! Đừng thấy áo đỏ mà tương tư và nhận vơ nhé!)

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008

Gửi em ở cạnh sông Hồng


Đánh bắt cá trên đường phố Hà Nội sáng nay. Ảnh : Vietnamnet

Em ạ, trưa nay anh nghe tin sau ba tháng Hà Tây sáp nhập vào Hà Nội, giờ đến lượt hồ Bảy Mẫu nhập với hồ Ba Mẫu thành hồ 10 mẫu, sau 33 giờ mưa thối đất thối cát.


Thật tình là anh rất muốn gửi cho em một chiếc ghe chèo hay chiếc xuồng ba lá miền Nam. Em đội nón lá và mặc áo bà ba, khua nhẹ mái dầm trên phố, thỉnh thoảng một thằng cha nào đó chạy tắc ráng băng qua làm chiếc thuyền em tròng trành. Em có thể đi vớt những dề lục bình tím mải miết trôi trên đường Nguyễn Chí Thanh. Nam Bắc sẽ giao hòa trong những ngày mưa lịch sử của thủ đô văn hiến.


Anh đã đặt hàng một cái xuồng như thế, của một tiệm mộc bên dòng Vàm Cỏ Tây. Anh sung sướng nghĩ đến những thằng đại gia lâu nay tán tỉnh em và chở em đi cà phê bằng Lexus, bây giờ ghen tỵ với chiếc xuồng anh gửi. Con Lexus của nó thì đang nổi bồng bềnh trong tầng hầm The Manor, đợi hết những ngày mưa đưa thì ra tiệm giặt mui nệm.


Em sẽ có những ngày thú vị chèo thuyền lên Lý Thường Kiệt mà nhâm nhi cà phê Phố, buổi sáng, em chèo đến phở Thìn ở Lò Đúc. Rời quán phở, em hãnh diện cặp mạn thuyền vào một tiệm Spa và đưa dây mũi cho nhân viên bảo vệ rồi khỏa đôi chân ngà ngọc của em cho sạch rác . Sau đó bước lên lầu nằm thư giãn trong mùi tinh dầu oải hương.


Anh thương dáng em chèo xuồng đi dự hội nghị . Em nhớ đến sớm để có chỗ buộc thuyền em nhé? Vào những ngày này, em nên để theo trên xuồng một vài cái ruột xe bơm căng. Khi đến thăm nhà bạn trong ngõ nhỏ phố nhỏ, hãy buộc xuồng cần thận rồi bơi phao vào ngõ.


Những ngày này, nếu ở chung cư, em hãy đừng quên luyện tập cho dáng người thon thả. Mỗi chiều hãy mặc bikini xuống sân, anh yêu dáng em vẫy vùng trong làn nước chung cư. Mây trời có xanh và nắng có vàng sau những ngày mưa? Nhưng cẩn thận em nhé, anh không tin là dòng nước ngập ở thủ đô có chất dưỡng da, chỉ tin nó có nhiều vi trùng và xác chuột.


Em hãy thỏa sức với niềm đam mê thể thao cảm giác mạnh, săn bắn chẳng hạn. Anh nghĩ lũ chuột từ cống rãnh sẽ trèo lên những khu cao ốc. Anh có thể gửi cho em một khẩu súng hơi. Anh thích thú với suy nghĩ em mạnh mẽ với khẩu súng trong tay và chức vụ tổ trưởng tổ săn chuột cống vừa được khu phố bổ nhiệm.


Rồi đây CSGT Đường bộ sẽ sát nhập với CSGT Đường thủy khi mà những con đường thủ đô hóa những dòng kênh. Buổi chiều em đi làm về ngang qua Văn Miếu sẽ thấy những cụ già ngồi thư thả buông cần kiếm con rô, con diếc.


Anh sẽ gửi cho em cả một tay lưới bén. Đêm đêm em có thể ra góc đường Bưởi với phố Đội Cấn và giăng lưới. Mưa thế này, cá Hồ Tây sẽ tràn lên tha hồ cho em bắt. Sông Tô Lịch thúi inh mấy chục năm nay từ nay sẽ cuộn sóng. Sẽ là những dề rau muống tươi xanh như cái thời Nguyễn Bính ngồi bờ sông ấy mà viết Cô hàng xén, Lỡ bước sang ngang từ những năm 40 của thế kỷ trước.


Nếu em về Sơn Tây, em ạ, đừng chèo xuồng theo quốc lộ 32, coi chừng nước cuốn em ra sông Đáy. Có đi Bắc Ninh cũng chớ dại chèo xuồng theo ngả bờ đê mà nước nó cuốn em xuống sông Đuống. Và em đừng đi Hải Phòng em nhé, anh nghĩ những con sóng đường 5 sẽ nhấn chìm em của anh.


Giờ này ngoài ấy đang vào vụ đánh bắt cá phải không em? Anh yêu những làng nghề cá vừa mọc lên giữa trung tâm thủ đô Hà Nội. Nếu chúng mình cưới nhau, anh sẽ cố vay ngân hàng để thành lập một công ty đánh bắt. Với đội tàu hùng hậu, sản phẩm của chúng ta sẽ bán khắp siêu thị trong nước và vươn vòi xuất khẩu sang EU. Chúng ta thừa lãng mạn nhưng cũng phải thực tế và táo bạo trọng kinh doanh em ạ. Tình yêu không thể bền vững nếu chúng mình thiếu đói.


Nếu em từng về Bến Tre, em sẽ thương những con đò dọc sông Hàm Luông cuộn đỏ phù sa. Hôm nay anh đọc báo và thương những con đò dọc phố Thành Công như thế. Mỗi chuyến đò đầu phố cuối phố là 20 ngàn đồng. Anh đọc thấy trong đó sự sáng tạo và vượt khó, nhạy bén trong kinh doanh của người dân thủ đô thời hội nhập.


Anh đã từng yêu Hà Nội nắng vàng phấp phới áo lụa Hà Đông, anh thêm yêu Hà Nội mùa nước nổi. Mai này về thủ đô, tình yêu chúng mình sẽ ghi dấu những ngày chèo thuyền giăng lưới, bên những căn nhà sàn soi bóng dòng sông phố. Đã thương em chân dài váy ngắn, giờ nhớ thêm dáng em lui cui làm cá bên sàn nước.


Anh sẽ về Mộc Hóa mua một ít giống tràm đưa ra ngoài ấy, chúng mình sẽ trồng một rừng tràm trên sân Quần Ngựa. Rồi anh ra Nam Thăng Long thuê đất, mình rải một ít giống sú vẹt và nuôi tôm quảng canh. Anh vui sướng và tự hào nghĩ rằng mai này mỗi lần đi xa, chúng mình sẽ thuê ca nô ra Nội Bài. Ca nô xe sóng lao đi giữa rừng sú vẹt, rừng đước, vuông tôm... Và trên máy bay anh sẽ mỉm cười hẹn trở về khi dưới cánh bay là mái nhà thân thương, có em đợi anh giữa mùa hương tràm bát ngát


Anh yêu Hà Nội và yêu em, yêu những cao ốc nghiêng mình bên dòng nước mưa trộn nước cống rãnh, sông hồ.