Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2009

Lễ lặt lá mai

Cả năm không có dịp gặp đồng hương. Rằm tháng Chạp, nhân lễ lặt lá mai thường niên mới rủ mấy chú em tề tựu. Năm nay thiếu chú Sơn Định bị Tuổi Trẻ cử đi làm thái thú ở Đồng Nai, Minh Luận về quê, chú Vĩnh Nguyên đi theo một cuộc hẹn hò để lấy cảm hứng sáng tác. Chỉ còn gần chục chú nhà báo đồng hương tụ tập.


Đi làm về đã 17 giờ. có bốn gốc mai nhưng lặt xong nửa gốc thì trời tối. Chú Sơn Lâm đành bắc thang bật điện lên mà lặt.

Mai sẻ, mụt nhỏ xíu nhưng bông thì khỏi chê. Chừng một tuần nữa là bung búp và nở hoa đúng tết. Từng chùm bông, to như miệng chén uống rượu.

19 giờ mới xong hai gốc dưới nhà, mấy gốc trên lầu thì để hôm nay lặt.

Có nhiều chú như Mạnh Hà và Liêm Cò, chẳng lặt được cái lá nào nhưng uống thì rất nhiệt tình và trách nhiệm.

BoCuHungBlog

Đề nghị lập ban chuyên trách đọc Blog Bố cu Hưng

Entry trên ĐẸP, số Xuân 2009

Tình hình là vừa qua một số tờ báo đã làm cho Bố cu Hưng vui nhưng mà khó xử. Chung quy cũng tại chuyện sử dụng các entries từ Blog Bố cu Hưng để đăng báo Xuân.

Có khi hai ba tờ cùng chọn đăng một bài. Lỡ nhận lời gả cho tờ này thì phải từ chối tờ kia. Cũng vì cái sự ấy mà rốt cuộc Tết này chỉ có 5 entries biến thành các bài báo Xuân. Rồi nhiều bạn buồn phiền Bố cu Hưng.

Thật sự là ban đầu chỉ định để trên blog, việc đăng bài là do các báo đề nghị.

Để tránh tình trạng trên, Bố cu đề nghị các báo và tạp chí cử ra một bộ phận đọc blog Bố cu quanh năm, có trưởng phó ban chuyên trách đàng hoàng. Hễ ưng cái nào thì gởi công văn đề xuất, Bố cu sẽ ưu tiên gả trước cho tờ gởi công văn sớm nhất.

Vì chất lượng của tờ báo xuân 2010 và trong 70 năm tới, mong quý đồng nghiệp hợp tác một cách tích cực, toàn diện và đầy đủ.

(Sau năm 2080, nếu Bố cu Hưng còn viết Blog thì sẽ có thông báo mới thay cho thông báo này)

Trân trọng!

Bố cu Hưng

Chiến đấu thiếu phương pháp

Hồi nãy mẹ gọi điện nói cu Hưng chiều nay bị bạn đánh, sây sát tùm lum, đầu sưng một cục. Nhưng không khóc, về nhà mẹ chườm đá và rửa nước muối ấm vào vết thương. Mẹ chuyển máy cho Hưng, nói bố gọi.

Con bị làm sao? Bố nghe mẹ nói con bị bạn đánh hả?
- Con không sao, đau đau một chút

Ai đánh con?
- Anh kia, học lớp 4 đánh con.

Đánh làm sao?
- Anh nắm cái đầu con dộng vô tường

Tư nhiên anh ấy đánh con hả?
- Không, là con đánh anh ấy trước

Trời đất ơi, con hiền queo vậy sao bữa nay du côn quá. Sao lại đánh anh?
- Anh đó chặn bạn con trong giờ ra chơi, đánh bạn. Con can không được. Anh đánh bạn con đau quá, nên con đánh lại, rồi con ủi cái đầu con vô cái cằm của anh.

Ờ, ngon, rồi sau đó?
- Anh đánh lại rồi xô cái đầu con vô tường.

Sao nữa?
Thầy giám thị phát hiện, phạt anh đó!

Bênh bạn là tốt, nhưng lẽ ra con phải la lên và xô anh kia ra, không xử lý nóng vội như thế. Rõ chưa?
- Con không kịp nghĩ, nhưng mai mốt ảnh mà đánh bạn con nữa thì con đánh tiếp.

Huum...


Bo Cu Hung Blog

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2009

Người Tràng An?

Tay đẹp thế mà cũng bẻ hoa, cướp hoa sao, em gái kinh kỳ?. ảnh: PHẠM HẢI

Đọc Tuổi Trẻ hôm nay mà rầu quá!

Lần đầu tiên Hà Nội có phố hoa, lần đầu tiên người Hà Nội được dự một lễ hội đường phố lộng lẫy mà tinh tế như thế, do chính bàn tay và những tâm hồn yêu Hà Nội sáng tạo, không cần đến ngân sách nhà nước. Nhưng...

21g ngày 31-12-2008, phần lễ kết thúc. Ống kính truyền hình trực tiếp đóng lại. Các quan chức ra về. Bộ phận công an làm nhiệm vụ bảo vệ tháo dây giăng xung quanh khán đài, cho bà con vui hội có thể vào lễ đài thưởng thức những nét kiêu hãnh và tinh tế của đôi rồng chầu dưới chân tượng vua Lý Thái Tổ, do nghệ nhân Nguyễn Mạnh Hùng kỳ công làm suốt hơn một tháng trời. Tấn thảm kịch bắt đầu. Mạnh ai nấy vặt. Những vảy rồng được kết bằng những cánh hồng môn tơi tả. Cạnh đó, những chậu hoa cảnh bày trên sân khấu bị những con người ăn mặc rất thanh lịch thản nhiên... bê đi.

Những chiếc chuông gió, lồng chim... đang được cầm trên tay nhân viên ban tổ chức cũng bị cướp một cách rất thản nhiên. Một nhân viên bảo vệ phẫn nộ quá văng tục, người đàn ông vừa cướp chậu hoa rất đạo đức quay lại mắng: "Ăn nói vô văn hóa thế à!". Người bảo vệ trẻ nghẹn ngào: "Anh mới là người vô văn hóa, anh dẫn con theo mà vẫn ăn cướp hoa giữa đường thế à?". Người đàn ông thản nhiên ôm chậu hoa dắt con đi thẳng.

Không một bóng dáng công an mặc sắc phục nào. Họ đã tản đi từ khi kết thúc phần lễ khai mạc. Chúng tôi hỏi ban tổ chức thì được biết: "Ðã có hợp đồng bảo vệ với công an thành phố nhưng họ bảo chỉ bảo vệ an ninh trật tự, còn các nghệ nhân và ban tổ chức phải tự bảo vệ lấy tài sản của mình".

Bên kia đường dãy phố Ðinh Tiên Hoàng sát bờ hồ Hoàn Kiếm, 300 nhân viên bảo vệ của Công ty bảo vệ Trường Sơn đang căng hết từng dây thần kinh để đối phó với những bàn tay vô tình cứ điềm nhiên thò ra vặt, ngắt, bẻ. Những bàn chân cứ hồn nhiên giẫm đạp để tìm một thế đứng đẹp, mong có một kiểu ảnh độc đáo đêm cuối năm.

Cả một rừng lau trắng vừa mới phơ phất trước đó không đầy một giờ, chỉ sơ sểnh vài phút quay lại đã lưa thưa xơ xác. Cả một gánh hàng hoa bị nhấc gọn bởi một gia đình nào đó gồm đủ bố, mẹ, hai con nhỏ. Có cây trị giá đến 20 triệu đồng bị vặt không còn một cái lá. Những giá nến lung linh giữa phố bị thổi tắt và cướp sạch từng cây một. Thảm cỏ nhung mịn màng làm nền cho dãy phố gốm bị xéo nát...

Ðêm 27-12-2008, hơn 40 thợ của làng nghề Pháp Vân đã phải đi bộ hơn 15km để khiêng hai con rồng từ làng mình đến chân tượng đài Lý Thái Tổ, họ lặng lẽ đi từ 12 giờ đêm đến tận 4 giờ sáng mới đến nơi.

Ðêm 28-12-2008, không ai trong số các nghệ nhân được chợp mắt vì tất cả phải cùng bà con họ hàng, bạn bè trân mình ra ôm lấy những chậu hoa, cành hoa cùng với cốt của những con rồng, con phượng mà mình vừa dựng xong trước cơn cuồng phong của hàng chục vạn người hâm mộ bóng đá đổ ra đường mừng đội tuyển VN chiến thắng. Hoa và cây đã bị hỏng đáng kể nhưng họ âm thầm làm lại, tự bỏ tiền ra mua thêm hoa, thêm cây, cái nào hỏng đến mức không sửa được thì làm mới. Tất cả cho một ngày hội đẹp đẽ của Hà Nội

Và đến đêm 31-12... Chủ shop hoa Sáo - một trong những shop hoa nổi tiếng nhất Hà Nội về hoa cưới - cho biết chị đã từ chối hàng chục hợp đồng làm hoa cưới, trong đó có cả hợp đồng 150 triệu đồng ở khách sạn Melia, chỉ để toàn tâm toàn lực cho phố hoa, nhưng nhìn sự tàn phá này chị chịu không nổi. Nghệ nhân Nguyễn Mạnh Hùng mặt mày hốc hác vì năm đêm không ngủ, nhìn đôi rồng bị bóc vảy tả tơi, ứa nước mắt: "Sao người ta có thể đối xử với hoa như thế!".

Close

Dù có bảo vệ nhưng nhiều bạn trẻ vẫn giẫm đạp lên hoa để tìm lối đi cho riêng mình - Ảnh: Cù Zap (Thưa hai em, Bố cu có ế sưng ế sỉa thì cũng thà độc thân còn hơn rước hai em về làm vợ)

Close

Cửa hàng hoa lụa này phải phủ bạt và cử người trông vì sợ “hoa tặc” tấn công - Ảnh: Cù Zap

Close

Những manơcanh mặc áo dài được kết bằng hoa bị vặt trụi, ban tổ chức phải thay bằng áo vải và gom về một chỗ - Ảnh: Cù Zap

Thực ra chuyện cướp hoa vô văn hóa như thế đã xảy ra từ lễ hội Hoa Anh Đào hồi mùa xuân năm ngoái. Người ta bẻ hoa, bẻ cành một cách trơ trẽn và đáng xấu hỏ như vầy nè. (Ảnh: PHẠM HẢI- Báo Tuổi Trẻ)

Close

"em đẹp bàn tay ngón ngón thon", tay thiếu nữ Hà Thành nè

Close

(bài và hình ảnh lấy từ báo Tuổi Trẻ Online)


Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2008

Tạm biệt anh Năm!

Anh Năm tại Bản Nước Xuyên, huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi, trong chuyến
công tác cuối cùng ở cương vị TBT, tối 25-12-2008. Ảnh: K'lu.

Con đường núi lầy lội. Chiều mùa đông hiu hắt. Những nương lúa cuối mùa. Những cánh cò lác đác. Sương đã giăng lạnh đầy…

Chiếc xe tải trồi lên hụp xuống. Mấy anh em trèo lên thùng xe chở hàng xuyên màn mưa núi…

Đã hàng chục chuyến đi cứu trợ như thế này rồi. Đã hàng chục chuyến đến với đồng bào miền Trung. Những bản làng xa xôi. Những gương mặt lầm lũi. Những thân phận hẩm hiu. Những mảnh đời bất hạnh…

Nhưng….

Chuyến đi hôm nay thật buồn. Anh nói qua điện thoại: “Đây là chuyến đi cứu trợ cuối cùng trên cương vị Tổng biên tập!”. Tự nhiên thấy chạnh lòng.

Ba năm trước, anh tới Nước Xuyên. Từ Gió Vực vô bản bằng xe máy. Bà con tiếp đón ân cần. Tổ chức một đêm uống rượu có cồng chiêng. Ra về, bà Ri tặng cho anh một chiếc khăn quàng thổ cẩm mà hôm nay anh mang theo.

Hình như cũng không khác chi ba năm trước. Bà con nhận gạo dưới mưa. Người già, người trẻ ôm vai anh bóp bóp nói “Anh trờ lại đây dân làng mừng lắm!”. Họ tới cả làng. Cả làng quây quần trên sàn nhà uống rượu. Chén rượu đầu tiên cho anh. Bà con Hơ Rê gọi đó là “ô lạc phép”. Rượu phép dành cho người khách quí nhất làng. Uống cạn.

Rồi rượu cần, rượu sắn bày ra. Người làng lần lượt làm nghi thức “ô lạc phép” với anh. Cồng chiêng nổi lên. Bộ chiêng quí của làng mỗi năm chỉ sử dụng một hai lần trong dịp lễ lạc. Các cụ già hát hồn nhiên. Một cụ ứng khẩu bài hát lý kể lại chuyến trở về của anh… Lửa đã nổi trên sân. Trai gái già trẻ đi vòng quanh nhảy múa dưới mưa, lem luốc bùn đất.

Đây là chuyến đi cứu trợ cuối cùng của anh với cương vị Tổng biên tập. Anh em Văn phòng miền Trung cũng chia tay anh tại đây… Kỷ niệm với anh, kể hoài không hết. Đành mượn chén rượu nghĩa tình của bà con Hơ Rê để tiễn biệt anh.

Chén rượu bùi ngùi…

Sau buổi phát học bổng, anh đứng lên nói lời cuối cùng với các thầy cô trường Ba Vì, nơi mà trong những năm qua anh đã vận động giúp cho các em học sinh vùng cao xóa mù tin học. “Nhân đây tôi cũng thông báo, chỉ còn mấy ngày nữa tôi sẽ về hưu. Nhưng tôi sẽ, bằng cách này hay cách khác, trở lại với các em và thầy cô”. Mong anh cũng sẽ trở lại với anh em phóng viên văn phòng miền Trung như vậy.

Buổi chiều Gió Vực mưa bay hiu hắt.

Tạm biệt anh Năm!

Xem thêm về chân dung anh Năm