Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2008

Tạm biệt anh Năm!

Anh Năm tại Bản Nước Xuyên, huyện Ba Tơ, tỉnh Quảng Ngãi, trong chuyến
công tác cuối cùng ở cương vị TBT, tối 25-12-2008. Ảnh: K'lu.

Con đường núi lầy lội. Chiều mùa đông hiu hắt. Những nương lúa cuối mùa. Những cánh cò lác đác. Sương đã giăng lạnh đầy…

Chiếc xe tải trồi lên hụp xuống. Mấy anh em trèo lên thùng xe chở hàng xuyên màn mưa núi…

Đã hàng chục chuyến đi cứu trợ như thế này rồi. Đã hàng chục chuyến đến với đồng bào miền Trung. Những bản làng xa xôi. Những gương mặt lầm lũi. Những thân phận hẩm hiu. Những mảnh đời bất hạnh…

Nhưng….

Chuyến đi hôm nay thật buồn. Anh nói qua điện thoại: “Đây là chuyến đi cứu trợ cuối cùng trên cương vị Tổng biên tập!”. Tự nhiên thấy chạnh lòng.

Ba năm trước, anh tới Nước Xuyên. Từ Gió Vực vô bản bằng xe máy. Bà con tiếp đón ân cần. Tổ chức một đêm uống rượu có cồng chiêng. Ra về, bà Ri tặng cho anh một chiếc khăn quàng thổ cẩm mà hôm nay anh mang theo.

Hình như cũng không khác chi ba năm trước. Bà con nhận gạo dưới mưa. Người già, người trẻ ôm vai anh bóp bóp nói “Anh trờ lại đây dân làng mừng lắm!”. Họ tới cả làng. Cả làng quây quần trên sàn nhà uống rượu. Chén rượu đầu tiên cho anh. Bà con Hơ Rê gọi đó là “ô lạc phép”. Rượu phép dành cho người khách quí nhất làng. Uống cạn.

Rồi rượu cần, rượu sắn bày ra. Người làng lần lượt làm nghi thức “ô lạc phép” với anh. Cồng chiêng nổi lên. Bộ chiêng quí của làng mỗi năm chỉ sử dụng một hai lần trong dịp lễ lạc. Các cụ già hát hồn nhiên. Một cụ ứng khẩu bài hát lý kể lại chuyến trở về của anh… Lửa đã nổi trên sân. Trai gái già trẻ đi vòng quanh nhảy múa dưới mưa, lem luốc bùn đất.

Đây là chuyến đi cứu trợ cuối cùng của anh với cương vị Tổng biên tập. Anh em Văn phòng miền Trung cũng chia tay anh tại đây… Kỷ niệm với anh, kể hoài không hết. Đành mượn chén rượu nghĩa tình của bà con Hơ Rê để tiễn biệt anh.

Chén rượu bùi ngùi…

Sau buổi phát học bổng, anh đứng lên nói lời cuối cùng với các thầy cô trường Ba Vì, nơi mà trong những năm qua anh đã vận động giúp cho các em học sinh vùng cao xóa mù tin học. “Nhân đây tôi cũng thông báo, chỉ còn mấy ngày nữa tôi sẽ về hưu. Nhưng tôi sẽ, bằng cách này hay cách khác, trở lại với các em và thầy cô”. Mong anh cũng sẽ trở lại với anh em phóng viên văn phòng miền Trung như vậy.

Buổi chiều Gió Vực mưa bay hiu hắt.

Tạm biệt anh Năm!

Xem thêm về chân dung anh Năm

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

Về rong chơi vui nhé, Sếp!


Đúng một tuần nữa sếp Nam Đồng về hưu, sau 40 năm làm báo, tính luôn thời học báo chí trong rừng. Phòng sếp trống trơn, cả giá sách hàng ngàn cuốn, cả những cục đá đủ hình dạng mà sếp lượm trong những chuyến đi khắp nước và nước ngoài.

Trưa nay vào phòng thấy sếp đang ngồi đọc cuốn nhật ký ố vàng, chép tay. “Em đọc được không?”. Hỏi rồi lật trang đầu, viết năm 1986. Đó là ngày sếp nhận nhiệm vụ Thư ký Tòa soạn báo Tuổi Trẻ từ tay anh Huỳnh Sơn Phước, cái chức mà sếp từ chối cả năm ròng: “Thấy Huỳnh Sơn Phước làm việc quên ngủ quên ăn, tối nào cũng ở nhà in cho đến khuya lo từng số báo, mình thấy xấu hổ. Không lẽ cũng là bạn bè đồng đội mà mình lại chỉ biết đứng ngoài làm khán giả, nhìn Phước làm rồi vỗ tay hoan hô?”.

Trang sau: một bài báo, bốn bài học.. rồi trang sau nữa... những bài học từ công việc của nghề tòa soạn được ghi chép xúc tích. Tỉ mỉ, chi tiết, dễ hiểu như một cuốn cẩm nang. Công nghệ có thể thay đổi, nhưng những bài học ấy đọc lại vẫn nguyên giá trị.

Mười ba năm trước, ngồi nghe sếp nói trong hội nghị cộng tác viên và bụm miệng cười. Tờ báo bấy giờ chỉ là tuần báo sáu ngàn rưỡi bản, nghe ông TBT mới về nói về một tờ nhật báo chuyên ngành trong tương lai mà nghĩ ổng nói dóc. Nhưng ông TBT có vẻ quê mùa, mập đen ấy đã làm được. Giờ ổng rời vị trí, nhiệm vụ của những người ở lại là giữ gìn và phát huy sự nghiệp này. Chắc các sếp trong BBT cũng đang thấy vai mình nặng.

Sếp về hưu, mang theo luôn cả cái tin phóng lớn từ báo An Giang: Tổng Biên tập báo Pháp Luật TPHCM xin lỗi chính quyền và nhân dân huyện Phú Tân. Một bài báo viết sai do suy diễn, sếp đích thân đi xin lỗi trước, về trị phóng viên sau. Báo An Giang đăng, sếp không buồn không giận đồng nghiệp, chỉ giận mình: một chữ viết ra cũng phải có trách nhiệm. Sếp treo trong phòng cho nhớ. Anh đồng nghiệp bị kỷ luật sáu tháng sau thì xóa án, nhưng cái tin ấy sếp lộng kiếng treo trước bàn làm việc, không bao giờ xóa án cho bản thân mình.

Bảy năm trước, đi chơi khuya, bênh bạn nên bị giang hồ nó đánh hội đồng, cả ba thằng đều gục. Mình bị mấy ống tuýp sắt vào đầu. Chẳng hiểu sao không gọi mấy thằng bạn giang hồ, cũng không gọi mấy anh hình sự quen biết. Gọi sếp xong thì ngất. Gần một giờ sáng, sếp vẫn bảo con trai chở đến, đưa cả đám đi bệnh viện Gia Định may vá băng bó, lo lắng đàng hoàng. Mười ngày sau vết thương lành, sếp lôi ra cạo một trận trọc đầu trắng gáy vì tội thiếu kiềm chế. Rồi sếp gọi vào phòng: Hãy chịu trách nhiệm về việc mình làm đi! Tao tới với mày giữa đêm khuya là vì tình anh em đồng nghiệp. Còn tao trị mày là bởi vì tao không chấp nhận một thằng lính lôi thôi. Tao không thể bênh khi mày sai quấy!

Bị thu thẻ nhà báo. Nản vô cùng. Nghĩ thôi thì chia tay nghề báo. Hai ngày không vô cơ quan, sếp nhắn vào phòng: Ngồi đó đi, hút thuốc đi. Không nói tiếng nào. Chừng rất lâu sau, ông trầm ngâm: Dĩ nhiên mày có sai sót, nhưng không phải do động cơ gì sai quấy. Cái đó ráng khắc phục, có gì mà nản. Ông kéo ra quán, rót đầy hai cốc bia, chửi thề: ĐM. Mới có một cái sẹo nhỏ xíu đã sướt mướt thì làm nên trò trống gì. Uống đi, nghỉ thêm vài ngày rồi vô làm việc cho đàng hoàng.

Sếp ra Hà Nội họp tổng kết ngành Tư Pháp. Hỏi: Công việc một tuần chừng này, nếu mày làm hết tốc lực thì bao giờ xong? Nói hai ngày. Ông nói ừ vậy làm cho xong đi, mai đi chơi với tao. Sáng đó ông đi thuê một chiếc honda về bảo đi Điện Biên. Trời đất, đi về một ngàn cây số, trời trên đó lạnh 4 độ sao đi honda? Đi vậy vừa ngắm cảnh, vừa tiết kiệm. Vậy mà đi thật! Qua rừng cỏ tranh trên đèo Pha Đin, gió ù ù, rất nắng và rất rét. Có cây hoa gạo nở đỏ rực. Dừng lại hút thuốc, hai thầy trò uống hết một chai rượu nhỏ. Sáng hôm sau qua đèo Sơn La, gọi một dĩa thịt bò xào má khén (một loại tiêu rừng). Sếp mang harmonica ra thổi. Thằng bé con chủ quán tròn xoe mắt nhìn. Thổi xong ông dúi vào tay nó: Ông cho cháu. Rồi lại đi.

Biết chừng nào mới có một chuyến đi như thế?

Vô trại xã hội viết phóng sự, làm giả tù nhân dăm bữa. Sếp bảo: tao gửi thằng cộng tác viên vô với mày. Ai? Con trai tao. Thằng kiến trúc sư mới ra trường bạch diện thư sinh vậy gửi theo làm chi. Trong đó dễ ăn đòn của đại bàng và nhiễm sida lắm. Nhưng sếp gửi thì phải nhận thôi. Hóa ra mình với thằng Bình trọc chưa chắc giang hồ bằng thằng bạch diện thư sinh kia. Sau này đi đâu cũng hay rủ nó. Nó trắng trẻo nhưng đai đen, còn mình không có miếng võ lận lưng.

Thời Viagra còn là của hiếm. Sếp khoe: thằng bạn đi Mỹ về cho tao ba viên, nhưng tao không dùng. Để đó lâu lâu lấy ra nhem cho tụi kia nó thèm. Nói sếp cho em đi. Em quen ông quan chức kia, có bộ tài liệu của hiếm. Ổng yếu mà mua thứ này ba lần đều gặp của giả. Nếu cho ổng mấy viên này có khi em dụ lấy được tài liệu.

Sếp không cho. Nửa đêm mở ví sếp lấy trộm. Sau đó thì lấy được bộ tài liệu của hiếm ấy thật. Sau nữa thì tự thú là đã ăn trộm thuốc.

Tưởng thế là xong, nào ngờ ổng về cơ quan, rủ cả đám con gái văn phòng lẫn tòa soạn đi ăn, nói nhỏ: “Chú nói tụi mày nghe cái này, biết rồi giữ kín nghen. Thằng Hiển chưa vợ mà yếu sinh lý. Tội nghiệp hết sức! Nó ăn cắp của tao mấy viên Viagra! tao biết nhưng lờ đi. Tụi bây cũng đừng nói ra, nó mặc cảm, tội nghiệp!”.

Nửa tháng sau chuyến công tác, vác balô về cơ quan, thấy tụi con gái đứa nào cũng nhìn mình bằng cặp mắt thương hại. Sếp ơi là sếp!

Giờ thì sếp sắp không phải la mắng suốt ngày nữa rồi. Chiều nay Ngọc Lan trình duyệt bìa báo Xuân. Ngắm nghía một hồi, sếp ghi mấy chữ: “Ngọc Lan, em chọn bìa nào cũng được, em là Tổng Biên Tập!”. Từ lâu sếp cũng không can thiệp chi phối nhiều, chỉ uốn nắn khi thấy trật. Hiểu là sếp đang chuyển giao từ từ để mọi người quen việc. Và cũng hiểu, sếp đang chuẩn bị tâm thế để quen với cảm giác không bận rộn, không mỗi ngày ngồi trước bàn làm việc lúc sáu rưỡi sáng với một đống báo mới và chuẩn bị cho cuộc giao ban hai tiếng sau đó.

Bữa họp, sếp Chương nói: Anh Năm về hưu nhẹ nhõm vì xong nghĩa vụ. Nhưng anh em thì tiếc vì chưa học hết nghề từ anh. Và sự quyết liệt say mê, lửa nghề thì không biết chừng nào mới được như anh! Mình hiểu, đó không phải câu nói lấy lòng. Đó là nỗi lo thật sự.

Nhiều người thương sếp, nhưng chắc cũng nhiều người giận. Có điều chắc chắn là chưa ai nói sếp là người không đàng hoàng. Thói hư tật xấu gì cũng được, nhưng không ai được động chạm về nhân cách. Hồi chuyên án Năm Cam, một tờ báo đưa tin sếp có phần hùn trong một nhà hàng của Năm Cam. Sếp nói: Cất tờ báo ấy đi, chờ tòa xử xong sẽ làm cho ra nhẽ! Rồi sự việc cũng sáng tỏ, tất cả là tin đồn bậy bạ và anh phóng viên nghe hơi nồi chõ đem đăng. Sau một hồi suy nghĩ, sếp bảo: Bỏ qua, chắc họ biết sai rồi.

Một năm trước, có lần sếp nói: cái gì cũng đến lúc phải thay đổi, không có cái gì tồn tại mãi. Sự thay đổi chính là quy luật. Đừng khắc vết trên mạn thuyền để tìm lại thanh gươm đánh rơi, vì khi anh nhảy xuống tìm thì thuyền đã trôi xa chỗ gươm rơi lâu rồi.

Ừ, thuyền cứ trôi, mênh mông trời rộng sông dài. Về rong chơi vui nhé, sếp!

Bố Cu Hưng's Blog

Hãy cứu con mắt Trẻ Thơ

Ảnh: Bé Gia Bảo

Nhà thơ, nhà báo Phan Chín (Quảng Nam), người hàng chục năm qua làm thơ chỉ toàn tình yêu và khoai lúa, quê hương. Một con người lành như đất, giờ đang gặp bi kịch

Con anh, bé Gia Bảo bị ung thư mắt (ung thư nguyên bào võng mạc). Năm 2006, cháu phải múc bỏ một con mắt và điều trị tám tháng trời ở bệnh viện ung bướu TPHCM. Sau đó đã hồi phục tốt, lanh lợi, thông minh và dễ thương.

Gần đây, Gia Bảo lại tái phát. Các bác sĩ cho biết cháu sẽ phải múc bỏ con mắt còn lại. Lối thoát duy nhất là một bệnh viện ở Úc và một bệnh viên ở Mỹ có thể điều trị ung thư mà không cần múc bỏ con mắt.

Nhưng đến giờ này, vợ chồng Phan Chín đã gần như khánh kiệt sau những ngày dài chạy chữa cho con. Anh khẩn thiết:

"Tôi tha thiết kêu gọi các giáo sư, bác sĩ y khoa, các nhà hảo tâm, thiện nguyện xin hãy giúp đỡ cho vợ chồng tôi hầu có phương thuốc nào khác có thể chữa được bệnh của con tôi mà không phải cắt bỏ con mắt còn lại? Tha thiết mong mọi người hãy giúp đỡ cho vợ chồng tôi về thông tin, về tài chính và cho chúng tôi những lời khuyên chân tình nhất”.

GỬI NGƯỜI CON GÁI MÙA XUÂN

thơ Phan Chín
Những cơn gió chạy từ thu sang đông
Sáng nay có dừng trước cửa nhà em báo tin xuân đến?
Anh đã gửi theo chút xanh lộc nõn
Em có cầm lên với biêng biếc tuổi mình?

Anh ở nơi này bốn phía mùa xuân
Với trái tim phập phồng chờ đợi
Nghĩ về em và băn khoăn tự hỏi
Ai là người khác anh đến nhà em xông đất xuân này?

Ai là người khác anh làm em luống cuống bàn tay
Mắt bối rối nhìn ra bờ nắng?
Như một lần ngày xưa
Anh và em hò hẹn
Để đến bây giờ còn ấm ngọt tháng giêng

Để đến bây giờ khi xuân ghé bên hiên
Anh hiểu rõ hơn thế nào là trống vắng
Anh chợt thèm nghe tiếng bước chân rón rén
Và tiếng gọi ngập ngừng tình tự gió giêng hai

Để anh hiểu vì sao nhiều khi ngày tháng chợt rất dài
Mà tình yêu cứ cợt đùa chớp mắt
Em có nhớ không những tháng ngày xa khuất
Xuân chưa kịp cầm tay, mùa hạ đã bên thềm…
------------
Lien lạc với Phan Chín qua địa chỉ: Phan Chín, Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh Quảng Nam. ĐT: 0935.418081 hoặc e-mail: phanchianh@gmail.com.

Sông Hậu

Thì cũng như sông Tiền thôi. Đầu nguồn biên giới bên An Giang hay Đồng Tháp đâu cũng bạt ngàn đồng ruộng, đất trời khoáng đạt.

Mé sông Hậu cá tôm nhiều hơn nhưng trái cây không ngon bằng mé sông Tiền.

Dân sông Hậu hào sảng giang hồ nhưng nóng nảy, dân sông Tiền hiền hơn.

Con gái hai bên đẹp bằng nhau. Cần Thơ gạo trắng nước trong gái cũng đẹp, mà con sông Tiền Giang mảnh vườn Sa Đéc gái cũng xinh. Mình yêu cả hai bên. Thực ra sông Hồng , sông Thao, sông La, sông Đuống, sông Đồng Nai gì cũng yêu. Mình yêu nước nên không câu nệ con gái sông nào.

Mé bên sông Hậu có vài ngọn núi, sông Tiền thì không. Nhưng có núi hay không có núi thì cũng chẳng còn thú rừng. Có núi thì có chùa. Dù công bằng mà nói mấy ngọn núi miền tây so với miền Trung thì chỉ là... văn nghệ quần chúng so với chuyên nghiệp.

Dân hai bên uống rượu nhiều bằng nhau. Thích cải lương và phim Hồng Kông bằng nhau. Vì thế cái đài Vĩnh Long nằm giữa hai sông trở thành Đài có doanh số quảng cáo hàng năm cao nhất miền Tây. Lấy tiền đó nuôi thời sự nên Thời sự của nó cũng ok luôn. Hễ coi phim thi phải coi quảng cáo, mà hễ mê cải lương thì mê cả thời sự, cũng tốt.

Đại khái là cứ nghĩ lan man như vậy dọc đường đi , về hai con sông này. Mình nghĩ như thế khi say say bên bờ kè Nguyễn Du ở Long Xuyên. Mình không nhớ đã về khách sạn bằng cách nào. Nhưng mình thề là cả chuyến đi vừa qua không tiếp xúc hay nói chuyện với một em gái nào. Mà vẫn cảm thấy đời thật là đẹp!

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2008

Trời đẹp còn mình thì vô duyên

Trời đẹp quá! Vô duyên nhất là phải làm thời sự, trong khi lòng chỉ muốn ngồi với một em nào đó má hồng mắt biếc tóc mây ở quán cà phê.

Sáng, vô duyên nhất là phải ăn mặc chỉnh tề vô cơ quan khi mà chỉ muốn vác con lên vai đi dạo công viên ..

Chiều, vô duyên nhất là phải trực khi bạn nói chạy ra quán rắn ngoài Mỹ Thủy, chỗ gần gần phà Cát Lái, làm sương sương.

Tối, vô duyên nhất là phải trực xuất bản khi muốn ngồi trên cái ghế thật cao ở quầy bar mà nghe saxo.

Chủ Nhật mới cực kỳ vô duyên khi mà ông Chín đi làm công trình xa mới về, mang toàn mồi ngon, nổi lửa một lò than và sai con qua nhà kêu, nhưng Bố cu Hưng thì nổ máy xe đi làm.

Bạn alo nói lên Đà Lạt đi, dã quỳ nó đang đẹp, trời thật lạnh và thật xanh còn nắng thật vàng.

Thèm cái nhà nho nhỏ, có khu vườn, sáng vác cuốc vun mấy bụi hoa rồi ngồi uống nước trà. Chiều đào dưới gốc cây một hũ rượu ngâm lâu ngày, gọi thằng bạn đến uống cho liêu xiêu....

Nghĩ đến đây thì thấy mình đích thị đã phấn đấu mấy chục năm để làm một thằng vô duyên: Cứ ở quê thì có ngay cái nhà nhỏ, khu vườn nhỏ và một bầy con với cô vợ thôn nữ chứ khó gì.

Hóa ra, bỏ ra mười mấy năm ăn học và hơn chục năm nay cày cuốc, làm như trâu ở Sài Gòn để rồi có ngày ngồi mà thèm cái mình đã từ bỏ.

Vô duyên quá!