Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Trưởng ban Thông tin đánh ghen quốc tế


Cô MC xinh đẹp DJ Ano ( tức Suon Pheakdei) của Đài truyền hình TV3 (Cambodia) được cho rằng đang cấp cứu tại một bệnh viện lớn ở TPHCM trong sự bảo vệ nghiêm ngặt

Có lẽ chức danh này sẽ được một số báo bổ nhiệm vào tuần tới, nhằm đón đầu thông tin. Tình hình là hiện nay mấy ông lớn và đại gia Campuchia bồ bịch nhiều quá. Hình như việc có bồ nhí là ca sĩ hoặc ngôi sao truyền hình đang là cái mốt của họ. Mà các bà lớn thì ghen kinh dị, hễ chuông reo là bắn mà chuông không reo cũng cứ bắn. Mà hễ bắn không chết thì dĩ nhiên nạn nhân- là người nổi tiếng và nhiều tiền-được đưa ra nước ngoài chữa trị. Nước ngoài ở đây thường là VN, nơi chỉ cách thủ đô Phnom Penh ít giờ xe hơi

Suon Pheakdei, một ngôi sao truyền hình được biết đến với tên gọi DJ Ano đã biến mất khỏi nơi làm việc là đài truyền hình TV3, Phnom Penh nhiều ngày nay. Điều này đã gây chấn động dư luận Thủ đô Nam Vang. Một vài tờ báo và tạp chí cho rằng cô đã bị thương trong một một cuộc tấn công vì ghen tuông, bởi vì cô là tình nhân của một nhân vật thế lực. Theo đó, cô chỉ có 20% sống sót do mất quá nhiều máu. Thông tin trên một số ấn bản tiếng Anh tại CPC cho biết cô bị tấn công bằng dao cạo (dao lam?), bị rạch chằng chịt trên mặt và cắt đi một số bộ phận xinh đẹp và nhạy cảm....Những nguồn tin này cho biết cô có thể đang được cấp cứu ở nước ngoài. Trong đó, khả năng nhiều nhất là tại TPHCM, Việt Nam.


Phóng viên Nguyễn Hà Cẩm Tú đang rón rén đến bên giường của Pov Panhapich tại BV Chợ Rẫy hồi năm ngoái ( Nguồn: Favorite Magazine - Campuchia )

Năm ngoái, Pov Panhapich, ca sĩ nhạc nhẹ CPC bị bắn gục trên xe hơi khi vừa dừng xe trước cổng một trường ngoại ngữ tại PhNom Penh, nơi cô đang theo học, phải đưa sang BV Chợ Rẫy cấp cứu. Hồi đó, nhiều phóng viên các báo đã tốn công với cô ca sĩ quê Trà Vinh này . Pháp Luật TPHCM có thông tin sớm nhất nhờ quen biết một anh cảnh sát CPC.

Sáng nay, phóng viên của nhiều tờ báo lại vào cuộc tìm hiểu cô MC xinh đẹp này giờ đang ở đâu. Báo ngày mai nêm một chút gừng và thịt nạc băm là có món canh cải ngon lành. Giữa mùa báo ế do mưa lũ, việc bổ nhiệm chức danh Trưởng ban thông tin đánh ghen quốc tế là điều cần thiết để đón đầu những tin thế này. Và khi các đại gia CPC nhiều sức khỏe, lắm tiền đô vẫn còn thích cặp kè ngôi sao thì vụ đánh ghen này chưa phải là cuối cùng!

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008

Bầu cử ở Mỹ thì có liên quan đến gái không?

Ảnh: Trong số này có nhiều em xinh

Thật sự là sự kiện bầu cử Tổng thống Mỹ rất liên quan đến gái.

Sẽ có nhiều cử tri bầu cho Obama vì anh chàng này trẻ và lịch lãm. Thích cái bữa tranh luận tay đôi, báo chí bình luận rằng một ông già đang cố tỏ ra trẻ trung bằng cà vạt đỏ và sôi nổi vung tay. Một anh trẻ chứng minh sự trầm tĩnh và già dặn, mang cà vạt xanh sẫm . Coi bộ lợi thế nghiêng về anh trẻ. Thế nào các em cũng xì xào: Anh già đang dùng nốt liều doping cuối cùng của cuộc đời. Còn anh trẻ đang ém quân, ảnh mà vùng lên thì ghê lắm đây.

Đó là chuyện bên Mỹ.
Chuyện sáng nay là lãnh sự quán Mỹ mời ăn sáng và theo dõi truyền hình trực tiếp bầu cử. Những anh trẻ dán mắt lên màn hình CNN, họ ồ lên khi Obama liên tục dẫn trước và vượt trước rồi giành thắng lợi ở New Mexico. Họ xuýt xoa lo lắng khi McCain thắng ở Louisiana .

Trong khi đó có nhiều anh xế chiều lẩn quẩn quanh những áo đỏ, váy đỏ, giày đỏ. Hành trang mang theo không phải mối quan tâm với Obama hay Mc Cain mà là một gia đình hạnh phúc và vài mối tình trắc trở đang dự kiến tăng thêm lên trong tương lai. Có anh beo béo, trăng trắng, mền mệt đi lại ngoài sảnh điểm danh các em xinh. Rất ngộ.

Nhưng kết quả thì hình như giống bên Mỹ. Chiến thắng thuộc về những anh trẻ, có thể không mang cà vạt sẫm màu nhưng vẫn đang ém quân đợi vùng lên.

Thế đã, cho nó hồi hộp. Kết quả chung cuộc chắc có nhanh, không phải chờ tới tháng sau. Nhưng mà ai có nấy biết. Hehe!

(Này Kwan, entry này không phải là nói về Kwan đâu! Đừng thấy áo đỏ mà tương tư và nhận vơ nhé!)

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008

Gửi em ở cạnh sông Hồng


Đánh bắt cá trên đường phố Hà Nội sáng nay. Ảnh : Vietnamnet

Em ạ, trưa nay anh nghe tin sau ba tháng Hà Tây sáp nhập vào Hà Nội, giờ đến lượt hồ Bảy Mẫu nhập với hồ Ba Mẫu thành hồ 10 mẫu, sau 33 giờ mưa thối đất thối cát.


Thật tình là anh rất muốn gửi cho em một chiếc ghe chèo hay chiếc xuồng ba lá miền Nam. Em đội nón lá và mặc áo bà ba, khua nhẹ mái dầm trên phố, thỉnh thoảng một thằng cha nào đó chạy tắc ráng băng qua làm chiếc thuyền em tròng trành. Em có thể đi vớt những dề lục bình tím mải miết trôi trên đường Nguyễn Chí Thanh. Nam Bắc sẽ giao hòa trong những ngày mưa lịch sử của thủ đô văn hiến.


Anh đã đặt hàng một cái xuồng như thế, của một tiệm mộc bên dòng Vàm Cỏ Tây. Anh sung sướng nghĩ đến những thằng đại gia lâu nay tán tỉnh em và chở em đi cà phê bằng Lexus, bây giờ ghen tỵ với chiếc xuồng anh gửi. Con Lexus của nó thì đang nổi bồng bềnh trong tầng hầm The Manor, đợi hết những ngày mưa đưa thì ra tiệm giặt mui nệm.


Em sẽ có những ngày thú vị chèo thuyền lên Lý Thường Kiệt mà nhâm nhi cà phê Phố, buổi sáng, em chèo đến phở Thìn ở Lò Đúc. Rời quán phở, em hãnh diện cặp mạn thuyền vào một tiệm Spa và đưa dây mũi cho nhân viên bảo vệ rồi khỏa đôi chân ngà ngọc của em cho sạch rác . Sau đó bước lên lầu nằm thư giãn trong mùi tinh dầu oải hương.


Anh thương dáng em chèo xuồng đi dự hội nghị . Em nhớ đến sớm để có chỗ buộc thuyền em nhé? Vào những ngày này, em nên để theo trên xuồng một vài cái ruột xe bơm căng. Khi đến thăm nhà bạn trong ngõ nhỏ phố nhỏ, hãy buộc xuồng cần thận rồi bơi phao vào ngõ.


Những ngày này, nếu ở chung cư, em hãy đừng quên luyện tập cho dáng người thon thả. Mỗi chiều hãy mặc bikini xuống sân, anh yêu dáng em vẫy vùng trong làn nước chung cư. Mây trời có xanh và nắng có vàng sau những ngày mưa? Nhưng cẩn thận em nhé, anh không tin là dòng nước ngập ở thủ đô có chất dưỡng da, chỉ tin nó có nhiều vi trùng và xác chuột.


Em hãy thỏa sức với niềm đam mê thể thao cảm giác mạnh, săn bắn chẳng hạn. Anh nghĩ lũ chuột từ cống rãnh sẽ trèo lên những khu cao ốc. Anh có thể gửi cho em một khẩu súng hơi. Anh thích thú với suy nghĩ em mạnh mẽ với khẩu súng trong tay và chức vụ tổ trưởng tổ săn chuột cống vừa được khu phố bổ nhiệm.


Rồi đây CSGT Đường bộ sẽ sát nhập với CSGT Đường thủy khi mà những con đường thủ đô hóa những dòng kênh. Buổi chiều em đi làm về ngang qua Văn Miếu sẽ thấy những cụ già ngồi thư thả buông cần kiếm con rô, con diếc.


Anh sẽ gửi cho em cả một tay lưới bén. Đêm đêm em có thể ra góc đường Bưởi với phố Đội Cấn và giăng lưới. Mưa thế này, cá Hồ Tây sẽ tràn lên tha hồ cho em bắt. Sông Tô Lịch thúi inh mấy chục năm nay từ nay sẽ cuộn sóng. Sẽ là những dề rau muống tươi xanh như cái thời Nguyễn Bính ngồi bờ sông ấy mà viết Cô hàng xén, Lỡ bước sang ngang từ những năm 40 của thế kỷ trước.


Nếu em về Sơn Tây, em ạ, đừng chèo xuồng theo quốc lộ 32, coi chừng nước cuốn em ra sông Đáy. Có đi Bắc Ninh cũng chớ dại chèo xuồng theo ngả bờ đê mà nước nó cuốn em xuống sông Đuống. Và em đừng đi Hải Phòng em nhé, anh nghĩ những con sóng đường 5 sẽ nhấn chìm em của anh.


Giờ này ngoài ấy đang vào vụ đánh bắt cá phải không em? Anh yêu những làng nghề cá vừa mọc lên giữa trung tâm thủ đô Hà Nội. Nếu chúng mình cưới nhau, anh sẽ cố vay ngân hàng để thành lập một công ty đánh bắt. Với đội tàu hùng hậu, sản phẩm của chúng ta sẽ bán khắp siêu thị trong nước và vươn vòi xuất khẩu sang EU. Chúng ta thừa lãng mạn nhưng cũng phải thực tế và táo bạo trọng kinh doanh em ạ. Tình yêu không thể bền vững nếu chúng mình thiếu đói.


Nếu em từng về Bến Tre, em sẽ thương những con đò dọc sông Hàm Luông cuộn đỏ phù sa. Hôm nay anh đọc báo và thương những con đò dọc phố Thành Công như thế. Mỗi chuyến đò đầu phố cuối phố là 20 ngàn đồng. Anh đọc thấy trong đó sự sáng tạo và vượt khó, nhạy bén trong kinh doanh của người dân thủ đô thời hội nhập.


Anh đã từng yêu Hà Nội nắng vàng phấp phới áo lụa Hà Đông, anh thêm yêu Hà Nội mùa nước nổi. Mai này về thủ đô, tình yêu chúng mình sẽ ghi dấu những ngày chèo thuyền giăng lưới, bên những căn nhà sàn soi bóng dòng sông phố. Đã thương em chân dài váy ngắn, giờ nhớ thêm dáng em lui cui làm cá bên sàn nước.


Anh sẽ về Mộc Hóa mua một ít giống tràm đưa ra ngoài ấy, chúng mình sẽ trồng một rừng tràm trên sân Quần Ngựa. Rồi anh ra Nam Thăng Long thuê đất, mình rải một ít giống sú vẹt và nuôi tôm quảng canh. Anh vui sướng và tự hào nghĩ rằng mai này mỗi lần đi xa, chúng mình sẽ thuê ca nô ra Nội Bài. Ca nô xe sóng lao đi giữa rừng sú vẹt, rừng đước, vuông tôm... Và trên máy bay anh sẽ mỉm cười hẹn trở về khi dưới cánh bay là mái nhà thân thương, có em đợi anh giữa mùa hương tràm bát ngát


Anh yêu Hà Nội và yêu em, yêu những cao ốc nghiêng mình bên dòng nước mưa trộn nước cống rãnh, sông hồ.


Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2008

Xứ Đoài mây trắng


Ven bờ đê, bên cánh đồng Bất Bạt, mười năm trước.

Sông Hồng mênh mang , mây trắng xứ Đoài.... Xa xa tí thì núi Tản. Sông Hồng đọan qua Đường Lâm đỏ quạch. Cách Hà Nội hơn 30 cây số nhưng dù gì cũng có cảm giác xa, cảm giác được ngao du vì nó là Hà Tây, là tỉnh khác.

Đâu hơn hai mươi năm trước, đọc trên Văn Nghệ Quân Đội một cái truyện ngắn, không triết lý cao siêu gì nhưng cực thích, vì nó dung dị và bảng lảng, tên là “Cỏ hoa thường gặp”. Chuyện về anh Đông y sĩ ở Nông trường Bò Sữa, yêu con gái của một thầy lang. Tình yêu của họ lớn lên qua những lần hái thuốc. Những vị thuốc cứu người là những cây hoa, nhánh cỏ quê mùa trên đỉnh Ba Vì... Đại khái thế.

Mười năm trước, cuối tuần hay đi với Đỗ Doãn Hoàng và thằng Phương, thằng Đạt em nó, về Sơn Tây. Nhà nó nằm ở làng cổ Đường Lâm. Hôm ấy trời thu, xứ Đoài mây trắng lắm. Dọc đường ghé đoạn bờ đê ven đập Đáy, thằng Nguyễn Quyến lôi trong túi xách ra một chai rượu trắng nhấm với ổi xanh, rồi đọc thơ vung trời đất. Thằng này hễ say là thế.

Chiều tối thì về tới nhà thằng Hoàng. Bố nó làm nghề bốc thuốc bắc, ba gian nhà nghe thơm từng mùi thuốc. Ông tráng kiện hơn thanh niên, uống tốt. Thằng Hoàng uống yếu, ngồi tiếp chiêu ông cụ, mình và Nguyễn Quyến. Mình nói với ông già: Vô nhà bác, nghe mùi thuốc bắc, uống rượu và ngó lên đỉnh Ba Vì khiến cháu nhớ cái truyện ngắn đọc lâu rồi trên Văn Nghệ Quân Đội. Rồi mình đọc luôn một đoạn. Tức thì cụ rót ra một cốc đầy: khi đọc cái truyện ấy, chú mày còn oắt con nên giờ thì phải uống. Vì tao chính là tác giả cái truyện ngắn ấy: Đỗ Doãn Quát. Có thằng nhóc đọc truyện mình đến chục năm sau vẫn nhớ thì thích quá.

Khuya thì say, say thì nổi cơn ngông bèn rủ nhau chạy xe máy lên đỉnh Ba Vì. Không hiểu sao đường trơn nhẫy lá mục và sương đêm, mà ba thằng say có thể chạy xe lên được đỉnh. Rét kinh hoàng, thằng Nguyễn Quyến gom củi đốt, uống rượu đến sáng thì về.

Dọc đường đi, thằng Hoàng nói không hiểu sao ông Quang Dũng có thể làm được thơ hay về mắt người Sơn Tây, em chả tin đâu anh ạ. Mắt người Sơn Tây toàn mắt toét thôi, vì tắm nước ao tù. Cái ao ven chùa Thầy chẳng xanh lè màu rêu tảo là gì.

Nhưng nó nói mây xứ Đoài quê nó là... trắng nhất nước.

Mấy tháng sau đó nữa, có chuyến công tác đi Phú Thọ. Bèn nghĩ thôi không đi đường Trung Hà, nửa đêm rủ thằng cu Vụ, cháu bà chủ “Linh Lan Tửu Quán” ở Kim Mã Thượng đi theo đường Sơn Tây. Lên đến đường Đá Chông thì lạc tay lái. Vừa phát hiện bên phải là bờ vực thì phanh gấp. Cả xe cả người bay dăm mét. Mở mắt tỉnh dậy trong bệnh viện quân y 103 với mười lăm mũi khâu trên đầu. Bệnh viện sợ mình chết, chuyển về quân y 354 ở Đốc Ngữ. Hóa ra xương chẳng sao, ngất chỉ vì mất nhiều máu. Máu anh nhỏ xuống làm tốt tươi hoa cỏ Ba Vì. Ăn nửa tháng cháo hành thì khỏe hẳn.

Nhưng giờ thì Hà Tây thành Hà Nội, triền núi Ba Vì đầy phân bò và cỏ may cũng là Hà Nội, đập Đáy với những mái lều bán chè xanh và mía cũng Hà Nội.

Xứ Đoài mắt toét và mây trắng, xứ Đoài hoa cỏ và ao tù.

Xứ Đoài thành đô thị. Chẳng ai lấy mất cái gì của mình mà cứ tiếc.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2008

Muốn nói thì phải nghĩ cách

Chuyện cơm áo
Sáng dậy, đang uống cà phê và đọc báo thì vợ bảo: Thu nhập của bố mấy tháng gần đây chỉ tiện tặn đủ tiêu, không có một chút tích lũy nào cả. Giá tăng chóng mặt
Ậm ừ cho qua chuyện: Ừ thế cũng tốt rồi!
Vợ cáu: Cũng tốt, nhưng mấy đứa công nhân quanh xóm méo mặt hết kìa. Lại ậm ừ, thì công nhân xưa giờ có ai sướng đâu.
Nhưng tại sao báo không nói? Ở công ty em, ai cũng nói về lạm phát, em đi chợ cũng nghe người ta than giá cả, sao báo không nói?
Các báo vẫn đang tìm cách để nói về giá xăng và lạm phát đấy thôi.
Nói sự thật mà sao phải tìm cách? Mấy bà đi chợ cũng biết, vậy mà anh là nhà báo thì phải "tìm cách" mới nói được sao?
Ừ, vợ có lý, nói sự thật mà sao phải tìm cách?

Chuyện dại khôn
Hai tháng trước, hàng loạt tờ báo đã nói về vụ các nhà báo bị bắt.
Nhiều tờ báo khi ấy cũng nhảy vào bênh vực Hải và Chiến. Không chỉ vì tình cảm đồng nghiệp, họ thấy tình cảm mến yêu công lý của mình bị thương tổn. Khi ấy, ai cũng nghĩ hành động như thế là đúng và nay vẫn chưa thấy ai ân hận.
Nhưng rồi im lặng toàn tập một cách đột ngột ba ngày sau đó, rồi đến hàng loạt tờ báo bị kiểm điểm và bị phạt. Gần đây, nhiều đồng nghiệp "phản tỉnh", cho rằng phản ứng của một số tờ báo, nhà báo lúc ấy là bồng bột, thiếu chín chắn và quá đà.
Đúng sai chưa nói, nhưng có nên lấy những nhận định rất lý tính, so đo hiện tại mà phán xét tình cảm của đồng nghiệp, của xã hội thời điểm ấy?

Chuyện PR
Hơn một tháng sau khi bắt giữ các nhà báo, người ta mới thông báo trong diện hẹp những lý do bắt giữ.
Sao không trang bị những thông tin này cho đồng nghiệp và nhân dân trước khi bắt? Nếu làm vậy, chắc chắn đã giảm thiểu đáng kể phản ứng của dư luận, và cũng giảm thiểu những tai họa đơn kép tiếp tục giáng xuống làng báo về việc đưa tin và bình luận chuyện hai đồng nghiệp đi tù.

Chuyện bia bọt
Bạn hỏi lâu quá sao không đi nhậu, bèn nói ờ ờ mai tao rảnh, tụi mình đi uống bia.
Nhưng muốn uống bia thì phải có tiền. Không có tiền thì phải xin vợ. Nhưng mình xin thì tiền tiêu cả nhà bị hụt. Có khi vợ không vui. Muốn nói cho lọt tai vợ, thì phải tìm cách.
Mình đi nhậu với bạn là sự thật
Phải xin tiền vợ cũng là sự thật.
Nhưng muốn nói thì cũng phải tìm cách. He he!

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2008

Bố đẹp trai thì con được cô giáo thương


Đã bảo hè thì không phải học thêm, và cu Hưng đã được đi chơi một tháng rưỡi, sắp tới lại tiếp tục về chơi với nội. Nhưng dạo này các bạn đi học hè cả, Hưng hay đi dang nắng nên bị yêu cầu buổi sáng và buổi chiều phải tập viết một chút. Khi nào trời nắng quá thì có thể đọc sách, không ra nắng.

Nhưng ba hôm liền không chấp hành nên hôm qua suýt bị phạt, cu Hưng bèn hứa phục thiện. Sáng nay dậy sớm tập chép một bài thơ.

Nhân tiện xem lại vở cũ của con. Và phát hiện cô giáo rất thiên vị ông con của mình. Như cái bài chính tả này, chữ "tháng" bị viết thành thắng, chữ "ngưỡng" thì không viết hoa. Nhưng vẫn được chấm 10 điểm thì... lạ quá.

Bèn nghĩ làm sao mà cô giáo thiên vị cu Hưng?

Thứ nhất là bố mẹ không có làm quan, thứ hai bố mẹ không tặng quà cô giáo thì không có lý do gì thiên vị. Thứ ba cu Hưng còn bé, nên chắc chắn không phải vì cô giáo yêu con mình mà thiên vị.

Sực nhớ mấy lần đến đón cu Hưng ở trường, cô giáo- trẻ và đẹp, dĩ nhiên- trao đổi rất là tận tình. Chột dạ bèn vô soi gương và kết luận: Con được thiên vị là vì bố đẹp trai.

Vậy thì nguy hiểm quá, cái sự đẹp của bố thì không thể thay đổi. Chắc đầu năm học phải vô trường nói với cô giáo đừng vì bố đẹp trai mà thiếu công bằng với những học sinh khác.

Quyết định xong thấy lòng thanh thản lạ!

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2008

PMU18 và giới truyền thông

Viện Kiểm sát Nhân Dân Tối cao đã chính thức xác nhận không đủ chứng cứ để buộc tội ông Nguyễn Việt Tiến đối với 2/3 tội danh đã khởi tố, nên đã đình chỉ. Tôi danh còn lại là “thiếu trách nhiệm” thì sẽ được miễn trách nhiệm hình sự theo khoản 1 Điều 25 Bộ luật hình sự.

Một thông tin khác cho biết, cơ quan điều tra đã đề nghị xem xét trách nhiệm một số nhà báo đã thông tin về PMU18.

Điều gì đang xảy ra? Thử nhìn lại toàn cảnh vụ việc

1. Báo chí đã đi "dọn đường" cho tố tụng

Trong vụ PMU 18, khởi đầu từ việc phá một ổ cờ bạc của (một nhóm cảnh sát đánh bài ăn tiền), công an có cớ khám nhà một người trong số đó, là sĩ quan cục Cảnh sát giao thông, và là trùm cá độ. Tra máy tính người này, họ phát hiện có tên của một quan chức PMU 18 (sau này được xác định là Bùi Tiến Dũng) với số tiền đánh bạc- được “nhá” cho báo chí là lên đến con số hàng triệu đô la.

Bùi Tiến Dũng vào vòng ngắm và bắt đầu chạy thuốc. Dũng Huế nhận 30 ngàn đô la để chạy chọt cho Bùi Tiến Dũng. Dũng Huế có quan hệ thân thiết với tướng Cao Ngọc Oánh nên sau đó báo chí cũng được “nhem nhem” thông tin để đặt dấu hỏi về sự trong sạch của Tướng Oánh.

Vào thời điểm đó, một ghế Ủy viên Trung ương và ghế Thứ trưởng Công an gần như đã nằm trong tay tướng Oánh. Đùng một cái, người ta vận động ông Oánh làm đơn không đi dự đại hội đảng, chờ xác minh những điều dư luận nghi vấn. Cơ hội trở thành Ủy viên trung ương xem như mất trắng. Ông Oánh ngồi chơi xơi nước đến sau khi Đại hội Đảng xong, ông được “minh oan”, rằng không liên quan đến chạy án. Nhưng khi đó, cơ hội lên Thứ trưởng và cái ghế Ủy viên Trung ương đã rời khỏi tầm tay

Nguyễn Việt Tiến bị bắt, báo chí sôi nổi đặt đủ thứ vấn đề, gần như kết tội, và bây giờ, cơ quan điều tra bảo rằng không chứng minh được.

Phó Viện trưởng VKSND Tối Cao Hoàng Nghĩa Mai cho biết: “Khởi tố ông Tiến có cả vấn đề pháp lý và vấn đề dư luận”.Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc Hội Nguyễn Thị Thu Ba thì nhận định “Cơ quan tố tụng phải làm việc theo pháp luật. Nếu bị tác động của dư luận mà khởi tố ai đó, thì đấy là sai lầm!”

2. Nguồn gốc những thông tin trở thành “sức ép dư luận lên cơ quan tố tụng”?

Hàng chục phóng viên đã ngóng cổ chờ tin ở cổng cơ quan điều tra. Thông tin đưa đến các báo có những thứ chính xác pha trộn với những thứ chưa chính xác. Và các báo đăng tải giống nhau. Chứng tỏ nó được cung cấp từ một nguồn, nhỏ giọt, có ý đồ, gần như là dọn đường dư luận cho tố tụng, cung cấp dữ liệu cho những suy đoán liên quan đến cơ cấu nhân sự. Vào ngay cái thời điểm nhạy cảm nhất.

Trong vòng xoáy cạnh tranh thông tin, nhà báo đã “sập bẫy”

Các thông tin đều không được dẫn nguồn, theo luật, tài liệu trong quá trình điều tra là tài liệu mật. Vì lẽ đó, nhà báo đưa tin và phải tự chịu trách nhiệm.

Và bấy giờ, các nhà báo bị xem là: đưa tin không chính xác, làm dư luận hiểu sai vụ PMU18, làm nhân dân giảm sút niềm tin về việc xử lý vụ án kiểu “đầu voi đuôi chuột”.

Từ quý 2 năm ngoái, hàng chục nhà báo đã bị mời thẩm vấn. Và hiện nay, người ta đang đề nghị khởi tố ba người trong số đó

3. Điều gì sẽ diễn ra, nếu các nhà báo bị khởi tố?

- Giới truyền thông sẽ cảm thấy không an toàn và sẽ rụt cổ lại, tính chiến đấu sẽ giảm. Nhiệt tình phanh phui thông tin tiêu cực, săn tin độc quyền sẽ giảm sút. Sẽ có tâm lý nói theo những thông tin”chính thống”.

- Cả người cấp tin và người đưa tin từ nay sẽ e dè, quy chế cung cấp thông tin sẽ được kiểm soát rất chặt. Nó sẽ lệ thuộc vào ý chí của ai đó, muốn cho đăng hoặc ém nhẹm thông tin.

Nếu các đồng nghiệp bị khởi tố? Khi đó, nếu lãnh đạo các tờ báo, nhất là những tờ có phóng viên bị sa vào vòng tố tụng- quyết liệt và thương lính, bấy giờ sẽ là thời điểm để có một loạt bài điều tra: “Vì sao họ bị khởi tố?”. Với khả năng điều tra và phương tiện khá tốt, trước một vấn đề dư luận quan tâm, điều đó không quá tầm với. Nếu cuộc điều tra ấy diễn ra, nó sẽ bộc lộ được nghi vấn về sự lũng đoạn truyền thông trong vụ án này, tránh trở thành một tiền lệ.

Nhưng e rằng, khi đó thì hệ quả đã xảy ra rồi, các Tổng Biên Tập sẽ nhìn nhau mà không ai ngỏ lời để có một liên minh nhằm bảo vệ lính, bảo vệ sự độc lập của truyền thông. May ra chỉ những đồng nghiệp thương nhau đến thăm mà thôi.

Trở thành PV Báo Pháp Luật TPHCM, Bạn sẽ làm việc với ai?

Trở thành phóng viên Báo Pháp luật TPHCM, Bạn sẽ làm việc với những người chuyên nghiệp. Đó là cơ hội lớn của những ai muốn giỏi nghề. Nhưng chuyên nghiệp như thế nào?

CHUYÊN NGHIỆP VÀ DẤN THÂN.


Đoàn xe dẫn 5 tử tội của vụ án năm Cam ra pháp trường
Do gia đình không chi tiền để bới xác, mộ của Hưng mi nhon bị đập phá chỉ hai ngày sau khi chôn

Từ những thông tin này, loạt bài điều tra về việc trộm xác tử tội đã ra đời. Xác Năm Cam được "bán" với giá 300 triệu đồng. Sau loạt điều tra của hai phóng viên Bảo Trâm và Thanh Tâm, Tổng cục Cảnh sát đã lập chuyên án bóc gỡ đường dây bảo kê trộm xác tử tội ở pháp trường Long Bình, Quận 9 TPHCM

CHUYÊN NGHIỆP TRONG PHÁT HIỆN THÔNG TIN

Một quy trình điều tra,qua ảnh:

Năm 2001, Báo Pháp Luật TPHCM có loạt điều tra "Tôi làm thủy thủ" đạt giải B báo chí TP. Đó là tình trạng mãi lộ của các lực lượng chức năng kiểm soát giao thông đường thủy: Bộ đội biên phòng Cảng Sài Gòn, Cảnh sát giao thông đường thủy, nhân viên kiểm định chất lương hàng hóa của Vina Control.


PV Đức Thọ hóa thân" thành đầu bếp trên một sà lan 200 tấn . Máy ảnh và các thiết bị để dưới buồng máy, khi có cảnh sát kiểm tra đột xuất thì lên boong ngồi lặt rau, vo gạo.

Đến trạm, Doãn Khởi lại lúi húi chụp ảnh. Đây là cảnh CSGT đường thủy Long An cập vào tàu của dân nhận tiền mãi lộ.

PVđã quay phim được cảnh chủ hàng (nữ) gặp riêng nhân viên Vina Control chung chi tiền để không bị làm khó lô hàng gạo xuất khẩu.

Trạm kiểm soát biên phòng cảng Sài Gòn, nơi các chủ tàu ghe liên tục bị nhũng nhiễu khi ký sổ hành trình.

Thụy Bình, PV nữ duy nhất trong nhóm cũng là người vạch ra quy luật nhũng nhiễu của CSGT từ Sài Gòn đi Vũng Tàu sau những ngày khảo sát. Trong ảnh là cô nàng đang canh me mấy chú công an từ cabin tàu.

Với những chứng cứ không thể phủ nhận, Doãn Khởi lật bài ngửa chất vấn Đại tá Trịnh Ngọc Hiền, chỉ huy trưởng bộ đội biên phòng TPHCM về việc làm bậy của thuộc cấp

Báo đăng , Thanh tra và Viện kiểm sát quân sự Biên phòng đến gặp Báo, xin chứng cứ về xử lý. Có người bị tước quân tịch, giáng cấp, một số sĩ quan bị điều chuyển công tác.

CHUYÊN NGHIỆP MỘT CÁCH KHÔN KHÉO

Khuya 20-8, lần đầu tiên những kẻ chăn dắt và hạnh hạ buộc trẻ em đi ăn xin đã phải tra tay vào còng trong một chuyên án của cảnh sát hình sự quận 8 phối hợp với Báo Pháp Luật TPHCM. Thanh Tùng, Thanh Mận,Thái Hiếu đã có hàng tháng trời theo dõi để thu thập chứng cứ.

Sau đó, các phóng viên làm việc với công an quận 8. 15 trinh sát hình sự được tung vào cuộc, cùng theo dõi với nhóm phóng viên.

Bé Trang, 8 tuổi, bị đánh nát cả mông và bẻ trật các khớp ngón tay chỉ vì không đủ 200 ngàn/ ngày.


Bé Trang bị bọn chăn dắt đánh vì buổi sáng xin không đủ 130 ngàn, vừa đi vừa khóc

Khuya 20-9, cả khu nhà trọ bị phong tỏa. Gần 30 người trong đó có 9 em bé được giải cứu, bọ chăn dắt bị khởi tố.

2 giờ sáng 21-9, bé Trang qua cơn sốc, ăn bánh mì xong bèn hỏi Bố cu Hưng: Con có thể ngủ trên giường của chú công an không?

CHUYÊN NGHIỆP MỘT CÁCH BỤI ĐỜI LÃNG TỬ

Bay cứu nạn cùng trực thăng của Không quân đến vùng bị lũ chia cắt



chụp cùng tổ lái trước lúc cất cánh bên chiếc MI 17


Cơ trưởng Nguyễn Việt Hùng lái chính, người đã có trên 1000 giờ bay

Làng quê ven sông Thu Bồn, phía bắc cầu Câu Lâu vẫn trắng nước

CHUYÊN NGHIỆP TẦM CỠ QUỐC TẾ (Campuchia)

Sau khi thâm canh trên Pháp Luật hai bài và bốn tin về vụ ca sĩ Campuchia Pov Panhapich bị bắn, PV Báo Pháp Luật TPHCM nhận được lời đề nghị của tạp chí Favorite ở Phnom Penh, đặt hàng viết bài này ( Bài bằng tiếng Campuchia, đọc "hiểu chết liền", dù là tác giả bài báo)

Ảnh bìa của tạp chí với hai ảnh và tựa bài báo


Trang một: in hình bệnh viện Chợ Rẫy và phóng viên Cẩm Tú bên giường bệnh của Pov.

NÓI CHUNG, CHỈ RIÊNG CHUYỆN BẠN NỘP ĐƠN XIN DỰ TUYỂN PHÓNG VIÊN VÀO BÁO PHÁP LUẬT TPHCM, BẠN ĐÃ CHỨNG MINH ĐƯỢC KHÁT VỌNG LÀM BÁO CHUYÊN NGHIỆP, DẤN THÂN VỚI MỘT CUỘC SỐNG SÔI ĐỘNG VÀ THÚ VỊ!

Thứ Hai, 24 tháng 3, 2008

Báo Pháp Luật TPHCM tuyển phóng viên

Bạn muốn trở thành nhà báo chuyên nghiệp với mức lương cao, cơ hội tu nghiệp, điều kiện thăng tiến và một môi trường làm việc chuyên nghiệp?

Hãy tham gia KỲ THI TUYỂN PHÓNG VIÊN của Báo Pháp luật TPHCM

Điều kiện

- Tuổi không quá 35, sức khoẻ tốt
- Tốt nghiệp Đại Học (ưu tiên Báo chí và Luật), thành thạo vi tính văn phòng
- Không ngại di chuyển và làm việc với cường độ cao
- Có khả năng diễn đạt, khái quát và phân tích
- Có kỹ năng giao tiếp
Ưu tiên những ứng viên thông thạo ngoại ngữ.

Hồ sơ gồm:
- Sơ yếu lí lịch có xác nhận của chính quyền nơi cư trú
- Thư xin việc đánh máy hoặc viết tay (không sử dụng đơn theo mẫu), có dán ảnh.
- Bằng tốt nghiệp Đại học, bản sao .

Hồ sơ gửi về: Báo Pháp Luật TPHCM 470 Nguyễn Tri Phương , Phường 9, quận 10, TPHCM. Ngoài bì thư ghi rõ: hồ sơ dự tuyển phóng viên.
Thời hạn gửi hồ sơ: Từ 25-3 đến 6-4-2008

Đôi nét về Báo Pháp luật TPHCM

Từ tháng 9-2007, Báo Pháp Luật TPHCM trở thành nhật báo.
Từ tháng 10-2007, ra mắt Pháp Luật TPHCM Online
Tờ báo hàng đầu về xây dựng pháp luật, đấu tranh cho sự công bằng của Pháp Luật
Một trong 6 tờ báo có số phát hành cao nhất nước.

Sau khi được tuyển, bạn sẽ có cơ hội chọn lựa để trở thành
-
Phóng viên tại Tòa soạn -TPHCM

-
Phóng viên thường trú của Văn phòng Đại diện tại Hà Nội
-
Phóng viên thường trú của Văn phòng đại diện tại Đà Nẵng
-
phóng viên thường trú của Văn phòng đại diện tại Cần Thơ

Bạn sẽ được đào tạo bởi những nhà báo hàng đầu, với phương pháp giảng dạy chuyên nghiệp và kiến thức lẫn kinh nghiệm thực tiễn.

Sau khoá đào tạo, bạn sẽ thấy nghề báo thực sự là cuộc dạo chơi đầy thú vị.

VÀI HÌNH ẢNH MẺ BÁO MỚI RA LÒ- CÔNG ĐOẠN CUỐI CÙNG TRONG CHU TRÌNH XUẤT BẢN
Sau khi in, gấp, xén là giai đoạn báo được lồng vào những trang quảng cáo in trước đó để chuẩn bị phát hành.
1h10' sáng, xe nâng đưa những mẻ báo đầu tiên đến bàn phát hành, mỗi lượt xe chở khoảng 10.000 tờ
1h 20' sáng, Đại lý đầu tiên đến nhận báo theo số lượng đặt in và trả tiền từ trước. Thông thường những người đến sớm nhất là những đại lý đưa báo về các tỉnh xa, miền Tây và Campuchia.
Chỉ mười phút sau, các đại lý khác kéo đến. Đó là những đại lý tại TPHCM chuyên phân phối cho những người bán báo dạo. Một đại lý lớn có thể có trong tay chừng 300 người bán dạo.

Lúc này máy in vẫn đang chạy và nhiều người trực tiếp trả tiền để yêu cầu in thêm, nếu họ thấy báo có bài hay, tin nóng, bán được nhiều.

1h40 phút sáng, những quán cà phê vủa hè và nhà ga, bạn đọc đã có thể cầm trên tay tờ báo vừa in xong trước đó vài chục phút.

Có con gấu ngồi khóc trên ngàn thông


Khu vực trung tâm Đà Lạt năm 1952, một ký ức Đà Lạt bài bản và nền nã. (Ảnh: ĐẶNG VĂN THÔNG) ....Và bây giờ, dự án đập bỏ dãy nhà chính giữa để xây công trình cao 12 tầng đang được xem xét, chuẩn thuận. (Ảnh: NGUYỄN HÀNG TÌNH)

Con gấu ta quen từ gần 15 năm nay. Một tối Đà Lạt lạnh run người, sau buổi hội thảo giáo dục ta trở về khách sạn gần ngã năm Phù Đổng và chợt thèm một xị. Cao nguyên với lũng thấp đồi cao, không có em gái nào cho ta, chắc là có rượu vậy. Thọc tay vô túi áo khoác và theo bác Hà Thạch Hãn mà ghé căn biệt thự cũ nát nằm trên đường Hùng Vuơng, chốn dung thân của những tay giang hồ lãng tử Đà Lạt, những thằng yêu phố núi và ghét quan chức phố núi. Gấu đãi bạn phương xa bằng một dĩa đậu phụng rang. Nhưng chờ gần ba mươi phút vẫn chưa được uống. Y nhát gừng: "tôi đi tìm cái dĩa gốm. vì cái dĩa nhựa này nó... mỏng văn hóa quá!".

Rồi thi thoảng chán Sài Gòn lại vọt lên vài bữa. Khi thì y đang mải mê theo những bầy bò tận Ma D'rak, khi thì lang thang tận Bảo Lâm. Nhưng lần nào gặp nhau, sau vài ly xây chừng, y cũng nhìn mặt người đối diện mà gằn giọng: "Tôi cho ông biết, không có đô thị nào ở Việt Nam có giấy khai sinh, ngoài Đà Lạt". Rằng Đà Lạt từ khi được phát hiện, đã gánh trên mình một thiên chức. Và bây giờ Gấu đau vì người ta đang phá nó. Lấp hồ, xây cao ốc, chặt thông. Cô gái ngàn thông của y giờ ghẻ mọc cùng mình, tóc bị xén nham xén nhở. Thêm vài ly, dám chừng y khóc.

Có lần ngồi với Văn Việt, một đồng nghiệp ở Đà Lạt, Việt kể về y: "Cái thằng yêu Đà Lạt hiếm thấy và lập dị hiếm thấy. Khi anh em bảo nhau dành dụm tiền mua một chiếc ô tô, thì Gấu tuyên bố sẽ mua... một con ngựa". Ngẫm ra thì y có lý, giả sử có con ngựa mà lang thang những vườn rau Trại Hầm, Trại Mát, chạy ngược lên Tùng Nghĩa, phi xuống D'ran... có khi khoái hơn ngồi ô tô vòng vèo mấy cái phố.

Đếm lại thì suốt 10 năm nay, những lần gặp nhau, bao giờ y cũng gào lên rằng Đà Lạt sắp mất, sắp không còn là chính nó. Hình như y đau khổ thật sự vì không ai hiểu y. Chừng lâu không gặp, nhớ lại và tự hỏi hình như mình vô cảm, hoặc quá thờ ơ trước tiếng gào thống thiết của con gấu cô đơn ấy. Cô đơn trong niềm yêu Đà Lạt. Ai cũng gào lên yêu, nhưng không nhiều người biết phẫn nộ trước từng gốc thông đang chết lụi. Nhớ mười năm trước, chỉ riêng chuyện phát hiện ra quần thể thông đỏ, y đưa cả chục tin bài. Thằng không hiểu, nói y "thâm canh"; kẻ hiểu y, biết rằng Gấu ta đang reo mừng trước sự phát hiện ấy, và lo lắng trước sự tuyệt chủng tiếp sau đấy.

Gấu gửi về bài viết: "Đà lạt đang tự "băm vằm" mình". Đọc vô, xem cách hệ thống tư liệu và đối chiếu, mới thấy quả là nghiệm trọng. Bèn nhờ: ông viết thêm dùm hai bài nữa. Bài đầu vừa đăng, thư bạn đọc tới tấp gửi về... Tối qua, lên trang bài 3, điện thoại cho y. Gấu ta hình như đang ngồi ở một lữ quán nào đó với một chai vang đỏ. Khuya, y nhắn tin: "Rong chơi đi Bố cu Hưng ơi, làm để chết hay sao mà giờ còn làm?". Ừ, thì ra quán, bắt chước Gấu mà làm một xị, tự thưởng cho mình sự thư giãn sau một ngày bận rộn.

Sáng nay, điện thoại và Gấu ta thẫn thờ thông báo: Tối qua trộm vào nhà rinh mất cái máy tính. Trong đó là toàn bộ những gì y tích lũy hàng chục năm làm báo, tư liệu, hình ảnh. Máy tính thì không tiếc, nhưng "di sản" tích lũy về Đà Lạt thì mất sạch. Mai mốt có nhớ một Đà Lạt của những ngày xưa, từ thời là sinh viên văn khoa ở KTX Phù ĐổngThiên Vương, chẳng biết lấy đâu ra mà nhìn... Từng một lần lâm cảnh này nên quá tiếc cho Gấu.

Máy tính thì mất rồi sẽ mua lại. Nhưng Đà Lạt sắp mất rồi, mi có về xuôi không? Hay sẽ ra ngồi bên cụm rừng thông sót lại mà khóc, hả Gấu?

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2008

Cu Nghĩa


Nói chuyện suốt ngày, đặc biệt thích nói chuyện với bố và anh cu Hưng.
Thích lấy tay vò tóc bố và cười.
Thích bị trêu là Hai Lúa, xấu trai (cái này có vẻ điềm đạm hơn bố). Dửng dưng khi nghe nói về phụ nữ. Cho ăn trễ hai phút là nổi nóng.
Chưa biết bơi nhưng thích đi ra hồ bơi nhìn bố và anh cu Hưng.
Bặm trợn hơn, không thư sinh như anh Hưng.
Thích mút tay hơn mút ti (cái này sai trái quá).

Tóm tắt vài dòng vậy. Ém hàng nửa năm, giờ quyết định khoe!